Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Hoà Ly, Phò Mã Đã Ân Hận
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:54:29 | Lượt xem: 2

Không phải như vậy, ta không muốn nói câu này!

Ta bỗng nhiên bừng tỉnh từ trong mộng, phía sau đã chảy mồ hôi ròng ròng ướt đẫm, gió thổi qua, lạnh đến mức lòng người cũng lạnh.

Ta còn nhớ rõ ràng —— Sau khi ta nói câu nói kia ra khỏi miệng, Kỷ Lang đi ra từ sau bình phong, sắc mặt hắn xanh xám, dường như chịu nhục nhã to lớn.

Hắn liếc ta một cái với ánh mắt lạnh lẽo: “Trưởng công chúa coi ta là đồ chơi giải sầu, ta lại càng muốn chinh chiến biên cương, da ngựa bọc thây.”

Phản ứng đầu tiên của ta là không muốn hắn nói câu xúi quẩy đó, rồi mới mới phản ứng được hắn đang tức giận.

Trong một phút do dự này, đã quên muốn giải thích.

Mãi đến khi Kỷ Lang phất tay áo rời đi, ta mới tỉnh táo lại, nhớ ra phải giải thích: “Ta không cố ý.”

Chẳng biết vì sao, hoàng đệ thở dài một hơi: “Hoàng tỷ, trẫm đã đồng ý rồi. Kỷ gia quân không thể không có người dẫn đầu.”

Phải, Kỷ gia cả nhà anh liệt, bên trong thực chất chảy dòng m.á.u võ tướng. Ta không khuyên nổi Kỷ Lang, ta sẽ chỉ chọc hắn tức giận mà thôi.

Ta lẳng lặng ngồi trên giường một mình, nghe tiếng gió ngoài cửa sổ.

Sau khi Kỷ Lang đi, ta phí hết tâm tư muốn lấy được tình báo ở biên cương, mưu đồ muốn lấy được đôi ba câu của thiếu niên ta ngưỡng mộ trong lòng ở nơi đó.

Thời gian khổ cực này kéo dài suốt hai tháng, lúc ta cầm một chút ít tin tức chắp vá được mà đắc ý, Lâm Dao tìm ta với vẻ mặt không biết phải làm sao: “Trưởng công chúa, xử lý thế nào đây?”

Ta nhìn nàng ấy lấy ra phong thư màu tối kia, phía trên là chữ Khải đẹp mắt, chỉ nhìn thấy lạc khoản, mắt của ta đã không kiềm chế được mà đỏ lên —— Nhị công tử Kỷ gia, Kỷ Lang.

Là thư Kỷ Lang viết cho Lâm Dao.

Trong khi ta như đồ đần cố gắng cân nhắc hắn sống có ổn hay hay không, hắn viết một phong thư cho Lâm Dao.

Lâm Dao thở dài một hơi hỏi ta: “Tâm ý này ta không đáp lại nổi, trưởng công chúa, ngươi nghĩ cách cắt đứt giúp ta đi.”

Ta nắm vuốt lá thư này, giống như cầm trái tim nóng hổi của thiếu niên —— Bỏng đến mức đầu ngón tay ta đau nhức, ngay cả trái tim cũng đau.

Ta biết rất rõ, ánh mắt dịu dàng của Kỷ Lang cũng không thuộc về ta, nhưng vẫn nắm chặt, không buông tay.

Mỗi nét bút trong thư đều vô cùng trân trọng. Hắn nói về tình hình gần đây của mình, nói về khát vọng của mình. Cuối cùng viết một câu —— Nếu nàng không chê phiền phức, có thể gửi cho ta một phong thư mỗi tháng hay không. Ta không muốn cắt đứt nỗi nhớ nhung Kinh Đô.

Trong từng câu chữ cân nhắc, đều là cẩn thận từng li từng tí. Ta chưa bao giờ nhìn thấy Kỹ Lang cẩn thận chặt chẽ như vậy. Nghĩ đến chuyện người trong lòng thích người trước mặt, cũng khiếp sợ như vậy.

Buổi tối hôm đó, ta nắm vuốt lá thư này, nhìn chằm chằm ngọn nến đỏ chập chờn cả một đêm không ngủ. Đau khổ m.ó.c t.i.m trong thoại bản, cuối cùng ta cũng cảm nhận được.

Chỉ là, ta cũng không nghĩ nên dùng thủ đoạn cướp lại Kỷ Lang như thế nào, cũng không nghĩ có nên thuận nước đẩy thuyền bóp c.h.ế.t tấm lòng của Kỷ Lang. Ta chỉ đang nghĩ, nên hồi âm như thế nào.

Ta không nỡ để Kỷ Lang khổ sở, không nỡ để hắn giống như ta, lặng lẽ yêu một người lại không nhận được hồi âm.

Thế là, khi sắc trời bừng sáng, ta mài mực, nhấc tay trái, xiêu xiêu vẹo vẹo dùng giọng điệu của Lâm Dao hồi âm cho Kỷ Lang một phong thư. Trong thư chỉ nói bởi vì không cẩn thận bị thương tay phải, cho nên tạm thời dùng tay trái thay thế.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8