Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Hoà Ly, Phò Mã Đã Ân Hận
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:54:34 | Lượt xem: 3

Là chính ta giao điểm yếu cho Kỷ Lang.

Đau đớn cũng do ta đáng chết.

Lúc gặp mặt Hoàng Thượng, ta thấy rõ ràng sự bối rối trong đáy mắt tiểu hoàng đế. Y ấp úng: “Hoàng tỷ, Kỷ tướng quân dùng chiến công thỉnh hôn, ta bất đắc dĩ mới đồng ý.”

Ta nói ta biết.

Từ đầu tới cuối, ta đều biết trái tim Kỷ Lang không đặt trên người ta.

Trong quá khứ ta còn cưỡng cầu, hiện giờ ta mong mà không được, từ bỏ rồi.

Ta quỳ trên mặt đất không đứng dậy, thái độ cung kính: “Ta đến, là muốn cầu hai thứ.”

Thứ nhất là thư hòa ly. Gút mắc ân oán của ta và Kỷ Lang dừng ở đây thôi. Thứ hai là chiếu thư thủ lăng.

Thanh Dương trưởng công chúa tự biết phẩm hạnh không đoan chính, tính tình ngang bướng. Sau khi hoà ly với Kỷ tướng quân, tự xin đi canh giữ Hoàng Lăng, không đặt chân vào Hoàng Thành nửa bước.

Ta không cầu gì khác, chỉ muốn có thể diện rời khỏi nơi khiến ta đau lòng này.

Hai chiếu thư được đưa đến phủ tướng quân cùng lúc. Cùng lúc đó, ta cũng ngồi lên xe ngựa rời đi.

Hôm ta đi là một ngày sáng sủa. Đóa hoa đầu cành rơi xuống theo gió, phủ kín đường ta đi.

5 ( Phần Kỷ Lang)

Trước giờ quan hệ của ta và Thanh Dương trưởng công chúa đều không tốt.

Ta chưa từng gặp nữ tử nào tùy hứng như nàng, giống như là màu đỏ phô trương nhất trong thế gian, trước giờ đều không quan tâm người bên ngoài như thế nào, tự mình nở rộ diễm lệ mà nóng bỏng.

So ra thì vẫn là Lâm Dao phù hợp với mong đợi của ta về phu nhân tương lai hơn.

Lúc đó ta cưỡi ngựa tập võ, trong lòng chứa quá nhiều chuyện, cũng không suy nghĩ cẩn thận rốt cuộc mình muốn gì.

Mãi cho đến hôm đó, Kỷ gia xuống dốc, ta đỏ mắt, cầu xin Hoàng Thượng cho ta ra chiến trường. Cách bình phong, ta nghe thấy giọng của Thanh Dương. Nàng tức hổn hển nói không được để ta đi, lý do lại là ta nên ở trong cung đi theo giải sầu cho nàng.

Giải sầu, nàng coi ta là thứ gì? Đồ chơi sao?

Ta trời sinh ngông cuồng, nào có thể chịu được nhục nhã như vậy.

Trong thời khắc này, ta không biết vì sao mình lại tức giận như thế. Là bởi vì câu nói này, hay là bởi vì, người nói ra câu nói này là nàng.

Tóm lại, ta cắn răng lên chiến trường.

Trắng ở biên cương thật là lạnh. Cát bụi tung bay dưới móng chiến mã cũng lạnh. Ta mặc giáp đen, ngay từ đầu suốt đêm đều không thể ngủ. Nhắm mắt lại chính là cảnh chiến trường đẫm m.á.u và ánh đao bóng kiếm lạnh lẽo tôi luyện.

Thế là, ta viết một phong thư gửi tới Hoàng Thành.

Thật ra, phong thư không đau không ngứa này, ta đã viết hai lần.

Lần thứ nhất, đặt bút trên thư là gửi cho Thanh Dương trưởng công chúa. Nhưng sau khi ta tỉnh táo lại, nhớ tới câu nói của nàng trên đại điện hôm đó, lại cắn răng xé nát phong thư, đổi lại thành tên Lâm Dao.

Nếu như lúc đó ta thuận theo lòng mình, gửi phong thư kia cho Thanh Dương. Hiện giờ sẽ không lẻ loi một mình ngồi trong đêm lạnh, hàng đêm bị cô độc và hối hận quấy rầy đến không thể ngủ được.

Tuổi trẻ quá kiêu ngạo, luôn muốn thăm dò, muốn khiến đối phương cúi đầu trước. Thiếu niên khí phách, xương sống lưng đều cứng rắn, cứng rắn không muốn xoay người.

Càng trò chuyện với Lâm Dao trong thư càng vui sướng, từng phong thư chất chứa lo lắng gõ vào trái tim cô đơn.

Những bức thư kia viết quá tốt. Thấy chữ như thấy người, ta yêu người viết thư.

Thế là cho rằng người mình yêu chính là Lâm Dao.

Khi trải qua một đường sinh tử trên chiến trường, ta cho rằng sự lo lắng của ta đối với người trong thư là yêu. Ta tự mình đồng ý, ta yêu Lâm Dao, ta muốn cưới nàng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8