Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau Khi Rời Khỏi Hầu Phủ, Ta Trở Thành Cáo Mệnh Nhất Phẩm Phu Nhân
C1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:13 | Lượt xem: 3

Sau khi rời khỏi Hầu phủ, ta đã nhận nuôi ba đứa trẻ.

Một đứa khuynh quốc khuynh thành, giờ đã trở thành một yêu phi.

Một đứa tâm tư khó lường, giờ đã trở thành vị quan quyền lực bậc nhất.

Còn một đứa thông minh, khôn khéo lại có thủ đoạn đủ tàn nhẫn, đã lật đổ một đám huynh đệ của hắn, giờ đây đã được lập làm thái tử.

Cho nên khi con ruột của ta tìm tới cửa, ta thật sự ngơ ngác:

“Ngươi nói, ngươi là trưởng tử của ta?”

Vẻ mặt nó kiêu ngạo:

“Không sai, hiện giờ ta đã đậu *Bảng Nhãn, nên cố ý tới mời mẫu thân hồi phủ.”

*Là người đứng vị trí thứ 2 sau Trạng Nguyên

“Không biết hôm nay mẫu thân thấy ta có tiền đồ rộng mở như thế, trong lòng đã hối hận chưa?”

1

Ta suy nghĩ một lúc, gật gật đầu:

“Bảng Nhãn, cũng rất tốt.”

Dù sao không phải ai cũng có thể giống như Tạ Cập Nguyên, có tư chất hơn người, trở thành Trạng Nguyên từ khi còn là thiếu niên.

Thấy ta phản ứng bình đạm, nó có chút bất mãn:

“Bây giờ hầu phủ có hai chuyện vui lớn, một là ta đã đậu Bảng Nhãn, hai là đại thọ sáu mươi của tổ mẫu, Hầu phủ muốn tổ chức yến tiệc để tiếp đãi quan khách. Gần đây thân thể tổ mẫu càng ngày càng không tốt, lúc này mới muốn gặp lại mẫu thân một lần, nên mới để cho ta tới tìm người.”

Ta im lặng một lát, nhớ tới vị lão phu nhân bình dị gần gũi ấy, người duy nhất từng đau lòng cho ta, cuối cùng vẫn gật đầu đồng ý.

Trưởng tử cười nhạo một tiếng, có lẽ đã sớm đoán được ta sẽ không từ chối, giọng nói có chút châm chọc:

“Mấy năm nay mẫu thân sống ở chốn hương dã, chỉ sợ trong lòng đã sớm hối hận, tiếc nuối sự phú quý của Hầu phủ. Chẳng qua ta vẫn phải cảnh cáo trước, mẫu thân trở về Hầu phủ chỉ cần an phận làm một vật trang trí là được, chớ đừng làm khó mẫu thân bây giờ của ta, bằng không đừng trách ta là đứa con ngỗ nghịch bất hiếu.”

Ta giương mắt, nhìn thanh niên thân cao khoẻ khoắn truớc mặt dần dần trở nên trùng khớp với đứa trẻ lạnh lùng trong kí ức.

Đứa trẻ bé nhỏ đã nện chặn giấy lên người ta, bảo vệ một vị nữ tử mềm yếu phía sau lưng:

“Ta không muốn ngươi làm mẫu thân ta, ngươi tránh ra, ngươi không được đuổi a di đi, ta muốn a di làm mẫu thân ta.”

Khi đó trong lòng ta chỉ còn khoảng không tuyệt vọng, con trai ruột của ta cũng không còn cần ta nữa.

Chỉ là hiện tại, trong mắt ta đã chẳng còn chút cảm xúc nào, chỉ coi nó là một người xa lạ.

“Ngươi yên tâm, thăm xong lão phu nhân, ta sẽ rời đi ngay, tuyệt không quấy rầy đến gia đình các ngươi.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8