Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Sau khi sống lại, mụ chị dâu đe không nuôi mẹ tôi lúc về già phát điên rồi
10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 01:56:56 | Lượt xem: 3

10

Sau khi tham quan xong các phòng, Trần Mẫn mới như chợt nhìn thấy chúng tôi.

Chị ta cười giả lả.

“Mẹ, em, xin lỗi nhé, em trai tôi sắp kết hôn, Lưu Sơn nói, căn nhà này cho nó làm nhà kết hôn.”

Vãi ò!

Vẫn chưa chịu thôi cơ à.

Nên là đến cướp luôn?

“Trần Mẫn, chị có học không thế?” Mẹ tôi đột nhiên hỏi.

Trần Mẫn ưỡn cổ.

“Sao không, tôi còn tốt nghiệp cấp ba đấy nhé.”

“Ồ, khó trách.”

“Bà, có ý gì?”

“Có ý gì à?” Thật đấy, cảm thấy nói chuyện với loại thất học nhiều hơn hai câu là nỗi sỉ nhục.

“Tôi thấy chị chẳng những thất học, mà còn mù luật, nhà, các người nói muốn là muốn được?”

“Cô nghe rõ đây, là Lưu Sơn đồng ý với tôi, Lưu Sơn là con trai nhà họ Lưu, là chủ cái nhà này, lời anh ấy nói chính là quyền uy.”

Fvck!

Còn quyền uy.

“Trần Mẫn, hôm nay tôi sẽ cho chị biết thế nào là quyền uy thật sự.”

Mẹ tôi nhìn điện thoại, bà đã nhắn một tin.

Ngoài cửa biệt thự có mười mấy bảo vệ tiến vào.

“Đuổi mấy kẻ đột nhập nhà riêng trái phép này ra ngoài cho tôi.”

Các nhân viên an ninh lập tức hai kẹp một nhanh nhẹn kéo người ra khỏi biệt thự.

Mấy người kia nhảy tưng tưng ngoài cổng.

Nhất là cô bạn gái kia.

Cô ta to mồm nhất.

“Được lắm, các người lừa tôi, căn biệt thự này rõ ràng không phải của các người, thế mà các người còn lừa tôi nói có thể sang tên.”

“Các người lừa hôn, tôi sẽ đi tố cáo các người.”

Uầy!

Chắc là mẹ Trần Mẫn bơm mớm cho cô ta mấy lời ngon ngọt.

Mụ ta liều mạng lôi kéo cô gái kia để giải thích.

“Con yên tâm, căn biệt thự này sớm muộn gì cũng là của con, tin chị con đi, chắc chắn nó có bản lĩnh lấy về tay cho con.”

“Mẹ bảo đảm với con, bảo đảm tuyệt đối.”

Cô gái kia hất tay mụ ra, vung tay tát em trai Trần Mẫn một tát.

“Lừa đảo, một nhà lừa đảo, chó nó mới thèm gả vào cái nhà lừa đảo này.”

Cô ta nghênh ngang rời đi.

Tôi với mẹ ôm bụng cười.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8