Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Song tử thay thế
Ngoại truyện

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:01:58 | Lượt xem: 3

Lần đầu tiên gặp Tề Ánh.

Là ngày tang lễ của mẹ tôi.

Kỷ Diệu từ Trung Quốc bay đến, vẻ mặt kiêu ngạo.

Tư thế của cấp trên giống hệt như cha tôi.

Đang quỳ dưới đất, một tấm thiệp rơi ra.

Tôi cúi xuống giúp nhặt nó lên.

Đó là thẻ sinh viên.

Kèm bao đựng thẻ màu trắng.

Bức ảnh của một cô gái.

Cài tóc bằng nụ hoa, cười cong khóe mắt.

Bên cạnh ghi: Tề Ánh, năm 1 lớp 14.

Kỷ Diệu hoảng sợ giật lại thẻ sinh viên từ tay tôi.

Đây là lần đầu tiên tôi thấy biểu cảm này trên mặt anh ta.

“Bạn gái của anh sao?”

“Không liên quan đến mày.”

Tôi và Kỷ Diệu không thân thiết lắm.

Kỷ Diệu được nuôi dương như một người thừa kế.

Tôi chỉ là bản sao trông giống hệt anh ta.

Sau khi ba mẹ tôi ly hôn, ông ấy đã cắt đứt liên lạc giữa nhà họ Kỷ và mẹ tôi.

Số lần tôi gặp người anh trai này rất hiếm.

Buổi lễ kết thúc, Kỷ Diệu bay đi.

Ban đầu tôi dự định sắp xếp xong tang lễ cho mẹ tôi.

Cũng mất vào mùa hè này.

Đời người quá nhàm chán.

Tôi đã tìm thấy ý nghĩa của cuộc sống.

Nhưng sự xuất hiện của thẻ sinh viên đó đã khơi dậy sự quan tâm của tôi.

Tôi có chút tò mò, Kỷ Diệu có bỏ cái thẻ đó vào tui hay không.

Cô ấy là loại người như thế nào?

Ban đầu tôi muốn gặp một lần rồi rời đi.

Nhưng không ngờ lại gặp phải sự cố của gia đình Tề Ánh.

Một cô gái đầy máu.

Một cặp vợ chồng nằm trên cáng.

Được cảnh sát đẩy đi.

Còn có hàng xóm vây quanh xem náo nhiệt.

Những cuộc thảo luận sôi nổi của mọi người.

Tôi biết toàn bộ sự việc.

Cô gái trong ảnh từ lâu đã mất đi sự nhanh nhẹn.

Đôi mắt cô đờ đẫn.

Từ tầm nhìn của cô ấy.

Tôi nhìn thấy sự sợ hãi vô vọng.

Không biết tại sao tôi lại bước đến.

“Đừng nhìn nữa.”

“Kỷ Diệu?”

Tôi che mắ cô ấy mà không giải thích danh tính của minh.

Tôi nói với cô ấy.

“Đừng sợ.”

Tôi không biết phải giải thích như thế nào, tôi không phải Kỷ Diệu.

Nói ra thì quá phiền phức.

Nhưng tôi không ngờ mối quan hệ của tôi và cô ấy ngày càng sâu sắc.

Tôi đã hủy vé.

Giúp cô ấy lo liệu tang lễ của ba cô ấy.

Cùng cô ấy giải quyết vụ án của mẹ cô ấy.

Tôi thậm chí còn rút hết số tiền tiết kiệm kiếm được từ việc đua xe trong vài năm qua.

Khoảng thời gian ở bên cô ấy.

Rất lạ.

Tôi bắt đầu không muốn rời xa trần gian.

Sau khi giờ học bắt đầu tôi rời khỏi Tề Ánh.

Sau khi về nhà tôi kiềm chế bản thân không quan tâm đến cuộc sống của Tề Ánh.

Tôi nghĩ cô ấy đã nhìn thấy Kỷ Diệu thật.

Lời nói dối của tôi đã tình cờ nói ra vào mùa hè.

Lẽ ra nó phải vạch trần từ lâu.

Có lẽ sẽ gặp lại.

Cô ấy đã trở thành chị dâu của tôi.

Ngay cả khi ba tôi vứt bỏ tôi, mẹ tôi mất tôi cũng chưa bao giờ oán hận sự bất công của số phận.

Chỉ có thời gian này.

Tôi đã oán hận.

Tôi đỗ lỗi cho vẻ đẹp của thế giới.

Kỷ Diệu đều sẽ có được.

Chỉ là tôi không ngờ mình có thể gặp lại cô ấy sau 7 năm.

Ở tập đoàn Kỷ thị.

Cô ấy trông có vẻ không vui lắm.

Nhưng đây là lần đầu tiên tôi biết ơn số phận đến vậy.

Cũng crm ơn sự ngu ngốc của Kỷ Diệu.

Từ hôm nay.

Tôi sẽ ở bên cô ấy.

Với danh nghĩa “Bạch Nham.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8