Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Bị Phản Diện Chiều Hư Mất Rồi
Chương 06

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:05:00 | Lượt xem: 3

Ta thở dài, nước mắt không đúng lúc rơi xuống, chảy xuống cái cổ nóng bỏng của hắn: “Viên Bạch, sao giờ ngươi mới đến?”

“Ngươi có biết ta sợ lắm không?”

Hắn nhẹ nhàng lau nước mắt cho ta: “Dư Chiêu Chiêu, sợ gì chứ? Bổn tôn sẽ luôn đến cứu ngươi.”

Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại nhanh chóng cảm thấy chột dạ: “Viên Bạch.”

“Ta đạt đến Kết Đan rồi.”

Quả nhiên sắc mặt Viên Bạch trầm xuống.

Lòng ta cũng chìm xuống theo.

Giữ lại mạng sống cho phàm nhân Dư Chiêu Chiêu cũng được, dù sao không đe dọa gì đến hắn.

Nhưng Dư Chiêu Chiêu lại bước vào con đường tu hành.

Là người kiếp trước đã g.i.ế.c c.h.ế.t hắn, là người đã phong ấn vực Trấn Ma lần nữa.

Liệu Viên Bạch có dung thứ cho ta không?

Hay lần này hắn đến đây là để g.i.ế.c ta?

Ta lắp ba lắp bắp nói: “Là Phục Linh ép ta, nếu ta không tu luyện, hắn sẽ không cho ta ăn… hắn…”

Viên Bạch nhéo mặt ta: “Thảo nào, gầy đi nhiều rồi.”

“Bổn tôn không dễ gì mới nuôi ngươi có chút da chút thịt.”

Nhìn khuôn mặt xanh xao của ta, hắn bỗng bật cười: “Dư Chiêu Chiêu, đừng coi thường bổn tôn.”

“Bổn tôn, tha thứ cho ngươi.”

17.

Nhưng Viên Bạch vẫn chưa thể đưa ta rời khỏi Thiên Khởi Môn.

Vì để lẻn vào Thiên Khởi Môn, hắn đã phong ấn toàn bộ ma khí và tu vi của mình bằng bí bảo, tránh kích hoạt đại trận hộ sơn của Thiên Khởi Môn.

Hắn lại dùng pháp bảo cao siêu để biến thành đệ tử Thiên Khởi Môn, thần không biết quỷ không hay trà trộn vào môn phái.

Ta vừa tức giận vừa lo lắng, liên tục hỏi hắn có phải đã điên rồi không.

Phải mất ít nhất ba ngày mới phá giải được phong ấn tu vi, trong ba ngày đó hắn sẽ yếu ớt như phàm nhân, chỉ cần lộ ra một chút dấu vết thì đừng hòng có con đường sống.

Viên Bạch lười biếng tựa vào vách đá, đôi mắt dài hẹp hơi nhướng lên, vênh váo nói: “Thế thì sao?”

Ta tức giận đ.ấ.m vào n.g.ự.c hắn.

Đấm đến mức khoé miệng hắn rỉ máu.

…Quên mất rằng giờ đây hắn không còn tu vi nữa.

Viên Bạch bôi vết m.á.u trên khóe miệng lên mặt ta: “Dư Chiêu Chiêu, ngươi suýt lại ta g.i.ế.c một lần nữa.”

Tim ta đập thình thịch, giả vờ không hiểu: “Tại sao lại nói ‘lại một lần nữa’?”

Hắn nhìn ta hỏi: “Đúng vậy, tại sao lại nói như vậy nhỉ?”

Hắn lại bật cười: “Dư Chiêu Chiêu, sao ngươi lại trở thành kiếp nạn của ta?”

Ta tuyệt đối không thể để hắn biết được ta cũng trùng sinh.

Vì vậy ta chỉ đành giả vờ như không nghe hiểu.

Sau khi bình tĩnh lại, niềm vui sướng khi gặp Viên Bạch đã tan biến như thuỷ triều rút xuống, chỉ còn lại nỗi lo âu.

Ta biết Viên Bạch không thể đưa ta đi ngay ngày hôm nay.

Viên Bạch cũng biết.

Nhưng hắn vẫn muốn đến.

Không hổ là Viên Bạch, điên cuồng một cách thuần túy.

Hắn chỉ ở trong động phủ của ta nửa ngày rồi rời đi.

Trước khi đi, hắn dặn ta cứ ngoan ngoãn ở lại Thiên Khởi Môn, hắn có chuyện vô cùng quan trọng cần giải quyết.

Ta rất muốn hỏi Viên Bạch, chỉ vì gặp ta một lần, có đáng phải mạo hiểm như vậy không?

Ta không hỏi ra miệng.

Bởi vì ta thực sự rất vui khi hắn có thể đến.

Tuy rằng có chút ích kỷ.

Nhưng, dù sao cũng do Viên Bạch đã nuôi dưỡng ta thành ra như vậy.

Ắt hẳn hắn cũng chẳng để tâm.

18.

Sau khi Viên Bạch tới đây, tâm trạng ta đã tốt hơn nhiều.

Ta cũng không còn quá mức kháng cự việc tu luyện.

Phục Linh lo lắng ta nổi lên ý xấu, trái lại không muốn ta đột phá quá nhanh.

Ngày ngày y dẫn ta du ngoạn nhân gian, hòng dạy ta hiểu rõ đại nghĩa.

“Kẻ mạnh lấy sự tự do của kẻ yếu làm ranh giới.”

“Thượng đế đã ban cho chúng ta năng lực yên dân trừ bạo, chúng ta không thể chỉ khoanh tay đứng nhìn.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8