Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Bị Phản Diện Chiều Hư Mất Rồi
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:05:13 | Lượt xem: 3

Nhìn nụ cười tinh nghịch, lanh lợi của nàng.

Ta cảm thấy, như vậy cũng không tệ lắm.

Cho đến năm Dư Chiêu Chiêu hai mươi tuổi, nàng đẹp đến mức khiến ta không dám nhìn nhiều.

Kiều hoa mà bổn tôn nuôi dưỡng, quả thật xinh đẹp không ai sánh bằng.

Ta không biết bản thân làm sao nữa, dường như bị ma xui quỷ khiến, muốn đối tốt với nàng, muốn nàng cười nhiều hơn, muốn nàng mãi mãi xinh đẹp.

Có điều gì đó không ổn.

Mãi đến khi Dư Chiêu Chiêu bị bắt đi, ta mới nhận ra những tâm tư đê hèn trong đáy lòng mình.

Nhưng nàng chính là Dư Chiêu Chiêu.

Là Dư Chiêu Chiêu không nên tồn tại.

Ta nghĩ, cứ để nàng c.h.ế.t dưới tay kẻ đó đi.

Ta sẽ báo thù cho nàng.

Nhưng hình ảnh khắp người Dư Chiêu Chiêu toàn là máu, hơi thở thoi thóp cứ lặp đi lặp lại trong tâm trí ta.

Trước khi lý trí kịp ngăn lại, cơ thể ta đã hành động trước một bước.

Khi tỉnh táo lại, xung quanh ta đã nhuộm đỏ một màu máu.

Dư Chiêu Chiêu nằm trong vòng tay ta.

Ta tham lam ôm lấy nàng, ngửi mùi hương riêng biệt của nàng.

Ta nghiến răng nói: “Dư Chiêu Chiêu, nếu còn dám bỏ trốn, ta sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t ngươi!”

Dư Chiêu Chiêu, kiếp này, dù có biến thành quỷ, ngươi cũng phải là quỷ bên cạnh ta.

Ngoại truyện: Phục Linh

Đời này, ta không thẹn trời đất, không thẹn thiên hạ.

Chỉ hổ thẹn một người.

Nhưng may mắn thay, ta có cơ hội làm lại mọi thứ.

Trong ảo cảnh của bí cảnh Kính Thiên, ta nhìn thấy hình ảnh kiếp trước.

Kể từ đó, những ký ức về kiếp trước thường xuyên ùa về trong tâm trí ta.

Ta đã dắt nàng rời khỏi khu ổ chuột thế nào.

Và đã khắt khe dạy nàng tu luyện ra sao.

Ta không thấu tình đạt lý, lạnh lùng đứng nhìn Chiêu Chiêu vấp ngã rồi lại bò lên hết lần này đến lần khác.

Trong suốt ký ức kiếp trước, ta chẳng mỉm cười với nàng được mấy lần.

Nhưng tiểu cô nương của ta, vẫn kiên cường trưởng thành.

Làm sao ta có thể… ép nàng đi c.h.ế.t chứ!

Phục Linh, ngươi thật vô năng.

Là sư tôn vô năng.

Ta đã sinh ra tâm ma.

Nhưng không sao cả.

Kiếp này, ta sẽ bảo vệ tiểu cô nương của ta.

Ta nhảy xuống vực Trấn Ma.

Cuối cùng, khuôn mặt tiểu cô nương không còn vẻ xa cách ta nữa.

Nàng khóc gọi ta: “Sư tôn.”

Thế mà ta lại thấp hèn cảm thấy thỏa mãn.

Không ngờ, ta được chuyển kiếp tái sinh.

Ta quên đi mọi thứ, sống như một phàm nhân.

Cho đến năm bảy tuổi, biến cố xảy ra, ta lưu lạc đến khu ổ chuột.

Đó là một ngày đông giá rét, dù ánh nắng tràn ngập khắp nơi nhưng không khí lạnh lẽo hơn bìnhthường.

Ta co rúm trong góc tường, ý thức mơ hồ nghĩ rằng có lẽ mình sẽ không thể qua nổi ngày hôm nay.

Mở mắt ra lần nữa, trước mặt ta xuất hiện một nữ tử.

Nàng đẹp đến mức khiến mọi thứ xung quanh đều bị lu mờ.

Nàng cúi người xuống, nở nụ cười ấm áp: “Tiểu Phục Linh, theo ta đi tu luyện nhé?”

Ta ngây ngốc đi theo nàng.

Thậm chí không hỏi sẽ đi đến nơi nào.

Sau đó, ta trở thành đệ tử của nàng.

Nàng vô cùng lười biếng, dạy dỗ ta tu luyện cũng chỉ được ngày một ngày hai.

Haiz, không biết sư tôn của nàng là ai mà lại dạy ra một đệ tử lười biếng như vậy nữa?

Ta chỉ đành tự mình chăm chỉ rèn luyện.

Nàng thậm chí còn hoảng sợ ngăn cản ta: “Tiểu Phục Linh, đời người không chỉ có mỗi tu luyện thôi đâu.”

“Ngươi hãy đi chơi đi, mau đi chơi đi!”

Sư tôn, ta là đệ tử của người, không phải kẻ thù của người.

Nhưng theo thời gian, những ký ức không thuộc về ta bắt đầu xuất hiện trong tâm trí.

Trong những ký ức ấy, ta nghe thấy một nam tử có khuôn mặt hờ hững, khẽ gọi nữ tử bên cạnh một tiếng “Chiêu Chiêu”.

Chiêu Chiêu.

Sau đó lại nghe hắn gọi nàng là “Chiêu Nhi”.

Ta nhớ lại tất cả mọi thứ.

Nhưng ta không dám nói với Chiêu Chiêu.

Sợ nàng vẫn còn hận ta.

Nàng giờ đây rất gần gũi với ta.

Nàng sẽ nắm tay dạy ta viết chữ.

Thường xuyên ôm ta vào lòng, cọ vào má ta.

Thân thiết gọi ta là “Tiểu Phục Linh”.

Ta sẽ không nói gì.

Chiêu Chiêu.

Hãy nhìn ta một lần nữa được không?

Hết.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8