Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:19 | Lượt xem: 4

Cho đến khi ta bao bọc cây anh đào kỹ càng, đảm bảo mấy con chim không vào được, cũng không ngăn cản đến việc hấp thụ ánh sáng của cây thì ta mới cảm thấy hài lòng mỹ mãn.

Nhìn cây anh đào trắng hồng, trong lòng ta cực kỳ vui vẻ.

Không tới hai ngày, ta bắt đầu gieo hạt giống xuống, anh đào cũng bắt đầu chín. Ta gọi Mặc Yên tới đỡ ghế để ta tự tay chọn lựa ra trái ngon nhất, to nhất, mọng nước, vừa nhìn đã biết là rất ngọt.

Vất vả lắm ta mới chọn xong một đĩa nhỏ.

“Hơi ít thật nhưng thôi, về sau còn nhiều nữa mà.”

“Đi thôi, chúng ta đưa tới cho thiếu phu nhân.”

“Thỉnh an thiếu gia.”

Thiếu gia? Ta vội vàng quay đầu, học theo bộ dáng Mặc Yên quỳ xuống: “Thỉnh an thiếu gia.”

Sau khi vào phủ, ta cũng học được một ít quy củ nhưng bây giờ nhất thời bối rối, ta đã quên mất tất cả, thiếu gia sẽ không tức giận chứ.

Thiếu gia ‘ừm’ một tiếng, chỉ đĩa anh đào của ta: “Anh đào này của ngươi nhìn cũng không quá tệ.”

Không phải thiếu gia muốn ăn đấy chứ? Nhưng chỉ có một đĩa nhỏ như vậy, ta còn chưa được ăn nữa mà.

Ta lâm vào tình cảnh tiến thoái lưỡng nan: “Vâng…”

Ta ngẩng đầu nhìn khuôn mặt lạnh lùng của thiếu gia rồi lại nghĩ đến thiếu phu nhân.

“Nhìn không tệ nhưng không ngon đâu ạ, thật sự đó, một chút cũng không ngon mà còn chua nữa.”

Mặc Yên mở to hai mắt nhìn ta, ta vội vàng trừng mắt nhìn lại, ý bảo nàng ta không nên vạch trần ta chứ.

Thiếu gia cười khẽ: “Vừa hay, ta rất thích ăn chua.”

Xong đời.

“Thiếu gia, vậy ngài vào trong ngồi chờ, ta đi tắm rửa một chút.”

Thiếu gia gật đầu.

Ta thừa dịp thiếu gia vào trong, vội vàng đứng lên ghế tùy tiện cắt thêm một ít anh đào nữa.

Mặc Yên kéo ta: “Ngài đang làm gì vậy?”

“Không phải thiếu gia thích ăn chua sao?”

Dường như Mặc Yên đang coi ta là kẻ ngu ngốc.

Ta đặt đĩa anh đào đã rửa xong lên bàn, thiếu gia do dự một chút rồi cũng cầm một trái anh đào lên, mới ăn một miếng mà hai mắt hắn đã nhắm tịt lại.

Hắn không ăn nữa đi, ơ kìa, không phải hắn nói mình thích ăn chua nhất sao? Chẳng lẽ là còn chưa đủ chua ư?

“Miêu di nương ở trong phủ đã quen chưa?”

Ta gật đầu, rất quen rồi, cứ sáng sớm ta sẽ đuổi hoa bắt bướm, tuy cuộc sống khá nhàm chán nhưng rất thanh nhàn.

“Thiếu phu nhân nhắc tới ngươi khá nhiều lần, cũng khen ngươi không ít.”

Ta hơi đỏ mặt: “Ta nào có tốt như lời thiếu phu nhân nói, thiếu phu nhân quá khen rồi.”

“Thiếu phu nhân mới là người tốt, người đẹp tâm thiện, còn ôn nhu hào phóng nữa, quả đúng là người tốt nhất ta từng gặp qua.”

Thiếu gia nhất thời có chút nghẹn lời, không thể tiếp lời.

“Ngươi nghỉ ngơi trước đi, ta đi đây.”

Vừa đúng lúc Mặc Yên bưng trà lên: “Miêu di nương ơi là Miêu di nương, người có gì tốt nhất phải trưng ra để thiếu gia biết chứ. Vất vả lắm thiếu gia mới tới đây một chuyến, sao người không nghĩ biện pháp giữ chân thiếu gia lại chứ?”

“A? Thiếu gia nói có việc mà, sao ta dám giữ chân ngài ấy lại chứ.”

Mặc Yên: Ta muốn đổi chủ tử.

“Đi thôi, chúng ta đưa anh đào cho thiếu phu nhân nào, nếu còn trì hoãn nữa thì anh đào sẽ không còn tươi nữa.”

3.

Thiếu phu nhân rất thích anh đào của ta, mặt mày hớn hở.

Nàng ấy còn đưa anh đào để ta cũng nếm thử. Ta nhận lấy, ngậm ở trong miệng, quả thật rất ngọt, không hổ là thứ ta đã lựa chọn kỹ càng.

“Thiếu gia đến chỗ ngươi sao?”

Ta gật đầu, thật thà kể lại từ đầu đến cuối cho thiếu phu nhân nghe.

“Thiếu phu nhân, không ngờ khẩu vị thiếu gia lại đặc biệt như thế, hóa ra thiếu gia lại thích ăn chua.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8