Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta Làm Tiểu Thiếp Ở Tần Phủ, Chỉ Một Lòng Một Dạ Yêu Thiếu Phu Nhân
Chương 05

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:31:20 | Lượt xem: 4

Thiếu phu nhân cười ra nước mắt: “Tần Hựu Khang, không ngờ cũng có lúc chàng phải nếm mùi khổ sở thế này.”

Tần Hựu Khang? Là tên của thiếu gia sao?

Ta trừng mắt nhìn, nghe không hiểu thiếu phu nhân đang nói cái gì.

Thiếu phu nhân thần thần bí bí ghé vào tai ta: “Tần đại thiếu gia rất thích ăn chua đó, càng chua càng tốt.”

Ta nghe vậy mà hàm răng cũng muốn ê theo: “Khẩu vị của thiếu gia quả thật rất đặc biệt.”

“Đa tạ thiếu phu nhân nhắc nhở, ta đã nhớ kỹ rồi, sau này đỡ phải chọc giận thiếu gia.”

Thiếu phu nhân dùng khăn che miệng cười: “Thiếu gia không chỉ thích ăn chua mà còn thích ăn cay, càng cay càng tốt.”

Ta nhíu mày, sao khẩu vị thiếu gia lại nặng như vậy.

Thế nhưng thiếu phu nhân đúng là người rất tốt bụng, còn tận tình nói cho ta biết thiếu gia thích ăn cái gì nữa.

Thiếu phu nhân khẽ nhéo mặt ta: “Ai da, sao ta lại gặp được bảo bối như ngươi chứ. A Kiều à, ngươi quả thật rất đáng yêu.”

Ta bất mãn xoa hai má: “Thiếu phu nhân! Người lại chê cười ta rồi.”

Thiếu phu nhân đột nhiên ho khan, nha hoàn vội vàng tới đỡ nàng ấy.

“Thiếu phu nhân, thân thể người không được khỏe sao?”

Qua mấy lần thỉnh an, ta phát hiện sắc mặt thiếu phu nhân càng ngày càng trắng hơn, người cũng càng ngày càng gầy đi, trên người còn có mùi thuốc, chẳng lẽ thiếu phu nhân sinh bệnh?

Thiếu phu nhân uống một ngụm trà cho thuận khí: “Không đáng ngại, chỉ là bệnh cũ mà thôi.”

Nàng ấy dịu dàng nhìn ta, ánh mắt trấn an.

Qua vài ngày sau, rau ta trồng đã nảy mầm, mỗi ngày ta đều phải tưới nước một lần.

Qua nửa tháng nữa, ta có thể ăn những thứ này, thật tốt.

Ta còn trồng mấy loại rau dưa bên cạnh, hy vọng đến mùa hè có thể thưởng thức.

Thiếu gia lại tới nữa.

Ta phát hiện thiếu gia rất thích lặng lẽ xuất hiện sau lưng người khác.

Hắn nhìn chằm chằm rau dưa ta trồng, còn nhìn rất lâu nữa chứ.

“Tiểu viện này không giống như trước kia nữa rồi.”

Trong lòng ta thấp thỏm: “Trước khi trồng rau ta đã hỏi qua thiếu phu nhân, thiếu phu nhân nói có thể trồng.”

Ta hiểu rõ quy củ trong phủ nên trước khi trồng, quả thật ta đã hỏi qua ý kiến của thiếu phu nhân.

“Ngươi thật sự rất nghe lời thiếu phu nhân nhà ngươi nhỉ.”

Ta gật đầu: “Thiếu phu nhân nói rất hay, ta rất thích nghe.”

Thiếu gia phun ra một ngụm trà, vừa vặn rơi vào ngọn rau non mới nhú.

Không biết nước trà có thể tưới rau hay không, hay là sẽ g.i.ế.c c.h.ế.t rau nhỉ? Nghĩ vậy, ta ghét bỏ nhìn thiếu gia một cái.

Thiếu gia kinh ngạc vô cùng, còn ta vội vàng cúi đầu, làm bộ như không có việc gì.

Thiếu gia muốn dùng cơm ở chỗ ta, ta vội vàng phân phó Mặc Yên thông báo cho phòng bếp: “Thêm dấm, thêm cay.”

Thiếu gia nhìn thấy một bàn đồ ăn, tâm trạng cực kỳ kích động.

Quả nhiên thiếu phu nhân nói rất đúng, nếu không sao thiếu gia lại kích động như vậy.

Trong phủ quy định nếu thiếu gia không động đũa thì ta không thể động đũa, mà còn phải đứng hầu hạ thiếu gia.

Ta ân cần gắp đồ ăn vào trong bát của thiếu gia.

Món này ngon, ngửi thôi đã thấy chua rồi.

Món này ngon, trong rau toàn là ớt.

“Miêu di nương, ngươi cũng ngồi xuống ăn đi.”

Ta ngồi xuống một góc bàn khác, trước mặt là một đĩa thức ăn chay thanh đạm, một bàn đầy thức ăn mà chỉ có một đĩa rau thanh đạm. Vì vị đầu bếp nói không muốn thêm dấm thêm cay, cái gì mà thêm dấm thêm cay là đang vũ nhục trù nghệ của hắn, vũ nhục món ăn quê hương của hắn.

Lúc ăn lúc ngủ không nói chuyện, ta chỉ định ăn hết cái đĩa trước mắt này là xong bữa cơm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8