Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tâm Đã C.h.ế.t Từ Lâu
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:34:18 | Lượt xem: 4

Tại tiệc đính hôn, Tạ Tử Sinh đã vì ánh trăng sáng trong lòng anh ta mà bỏ rơi tôi, khiến tôi mất mặt trước mọi người. 

Anh ta tin chắc rằng tôi sẽ không làm ầm lên. 

Nhưng anh ta không biết rằng người xuyên sách đã trả lại cơ thể cho tôi, việc quỵ lụy và chinh phục anh ta không còn là nhiệm vụ của tôi nữa.

Cho nên, tôi rời đi mà không chút luyến tiếc…

Ấy vậy mà, Tạ Tử Sinh lại điên mất rồi.

1

Tạ Tử Sinh từng nói cả đời này anh ta sẽ không bao giờ tha thứ cho Diệp Nhiên. 

Nhưng khi Diệp Nhiên xuất hiện tại tiệc đính hôn của Tạ Tử Sinh và tôi, ánh mắt anh ta không tự chủ được luôn dừng lại trên người cô ấy. 

Trong ánh mắt đó có sự oán hận, căm ghét, và cả tình yêu mãnh liệt đang âm ỉ trong lòng anh ta. 

Anh ta không thể lừa dối tôi, cũng không thể lừa dối chính mình.

Vì vậy, khi Diệp Nhiên ngất xỉu, anh ta là người đầu tiên lao tới ôm cô ấy. 

Vẻ mặt anh ta vô cùng hoảng hốt, đuôi mắt đỏ hoe.

“Diệp Nhiên, đừng làm anh sợ.”

“Cầu xin em đừng làm anh sợ.”

Khách khứa đều nhìn nhau, thì thầm to nhỏ, nhìn tôi với ánh mắt như đang xem kịch. 

Những ánh mắt đó như những con dao, đ.â.m tôi đến toàn thân thương tích.

Đây chẳng phải là một vở kịch hay sao?

Vị hôn phu của tôi lại thất thố vì người phụ nữ khác ngay tại tiệc đính hôn, chẳng phải tôi là chú hề diễn độc thoại sao?

Tạ Tử Sinh không hề để ý đến sự khó xử anh ta gây ra cho tôi, mà ôm Diệp Nhiên lao ra khỏi sảnh tiệc.

Tôi muốn gọi anh ta lại, nhưng mới nhớ ra cơ thể này không phải do tôi điều khiển.

Người xuyên sách điều khiển cơ thể của tôi im lặng một chút, dường như thở dài. 

Cô ấy nhanh chóng điều chỉnh cảm xúc, trấn an khách khứa và bố mẹ tôi.

Mọi việc xong xuôi cũng đã là chín giờ tối. 

Trong lúc đó, Tạ Tử Sinh có gửi tin nhắn, không phải xin lỗi, mà chỉ nói rằng tình trạng của Diệp Nhiên không tốt, anh ta cần ở bên cô ấy. 

Người xuyên sách không trả lời.

Khách khứa đã ra về hết, người xuyên sách đứng trong sảnh tiệc trống trải của khách sạn không biết đang nghĩ gì.

Bỗng nhiên…

“Xin lỗi Thẩm Hân Nhi, thời gian sắp hết rồi, tôi không thể chinh phục được Tạ Tử Sinh.”

Thẩm Hân Nhi là tên của tôi, người xuyên sách đang giao tiếp với tôi. 

Cô ấy để tôi gọi là “Mạt Mạt.”

“Không sao, cậu đã làm rất nhiều rồi.”

Tôi không biết là đang an ủi cô ấy hay tự an ủi mình.

“Còn một tháng nữa, ba mươi ngày này dành cho cậu để tạm biệt gia đình.”

“Không thể cứu được cậu, tôi rất xin lỗi.”

Cô ấy nói xong, tôi chợt cảm thấy một luồng khí lạnh. 

Thì ra là cửa sổ sảnh tiệc chưa đóng, gió đêm thổi vào.

Có cảm giác… Mạt Mạt đã trả lại cơ thể cho tôi!

“Còn cậu thì sao?”

Khi lấy lại quyền kiểm soát cơ thể, tôi không biết mình có vui hay không, chỉ cảm thấy xa lạ.

Giọng nói lười nhác của người xuyên sách Mạt Mạt vang lên trong đầu tôi.

“Tôi sẽ cùng cậu đi hết ba mươi ngày cuối cùng, đừng sợ.”

Tôi cảm kích nói: “Cảm ơn cậu.”

Tuy nhiên, không đợi được câu trả lời của cô ấy, có lẽ giống như tôi trước đây, cô ấy đã rơi vào trạng thái ngủ đông rồi.

Nhưng tôi vẫn chân thành cảm ơn.

Giờ tôi nên làm gì đây? Trước hết phải cắt đứt với Tạ Tử Sinh.

Tình yêu của tôi dành cho anh ta đã c.h.ế.t cách đây ba năm, chỉ còn lại sự hận thù.

Nếu anh ta không thể rời bỏ Diệp Nhiên, thì cứ gắn bó với cô ta đi.

Màn hình điện thoại đột nhiên sáng lên — Có người gọi điện tới.

2

Là mẹ.

Tôi vội vàng nghe máy, vừa mở miệng gọi “Mẹ!” giọng đã nghẹn ngào.

Ba năm qua, tôi chỉ có thể đứng từ góc độ người ngoài mà nhìn Mạt Mạt thay tôi làm tròn chữ hiếu. 

Cuối cùng, tôi cũng có thể tự mình gọi “Mẹ” rồi.

“Mẹ biết hôm nay con chịu ấm ức rồi, người con gái mà Tạ Tử Sinh ôm đi chắc chắn có mối quan hệ không bình thường với cậu ta, đúng không?!”

Người xuyên sách để giữ ổn định tình hình, chỉ nói Tạ Tử Sinh là người tốt bụng nên mới vội vàng như thế.

Tôi vừa định mở miệng an ủi, thì đầu dây bên kia lại truyền đến giọng nói giận dữ của bố.

“Tạ Tử Sinh dám bắt nạt con, bố mày sẽ…khụ khụ…khụ khụ!”

Bố tôi bị hen suyễn nặng, nghe ông ho dữ dội, trái tim tôi như bị ai đó bóp nghẹt.

“Không, không có đâu!”

Nước mắt tôi lập tức tuôn rơi, nghẹn ngào nói rằng mọi thứ đều ổn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8