Thái Hậu Mười Tám Tuổi
Chương 6
Còn Tạ tướng quân biết rõ tâm kế của đế vương, bèn biết điều mà cáo lão hồi hương.
Đi một chuyến này, liền không còn quay về nữa.
Tạ tướng quân c.h.ế.t trên đường về quê.
Gặp phải bọn cướp đông người, ai ai cũng được huấn luyện kỹ lưỡng.
Việc này chẳng giống bọn cướp, mà giống binh lính hơn.
Ở Nam Chu, ngoài Quốc cữu, thì không có ai có thể ngang ngược như vậy.
Tạ tướng quân trước kia đối xử không tệ với ta, bảo vệ cho con trai ông, Tạ Tùy An, không c.h.ế.t oan uổng ngoài đường, đây là chút tình nghĩa cuối cùng ta dành cho ông.
12
Năm Vĩnh Hưng thứ mười một, Nam Chu diệt vong, Bắc Cảnh thống nhất thiên hạ.
Ta mang bài vị của mẫu thân về Bắc Cảnh.
Bà một đời ngắn ngủi, trải qua quá nhiều khổ nạn.
Ta không muốn bà cô đơn một mình ở lại mảnh đất Nam Chu.
Ta lại bắt đầu những ngày tháng tiêu diêu đ.á.n.h mạt chược cùng bốn đứa con kế.
“Đại ca, huynh có thể đừng lúc nào cũng nhường mẫu hậu nữa được không, trẫm mà thua nữa thì ngọc tỷ cũng thua mất!”
Nghe vậy, ta và Thác Bạt Thành đồng loạt dừng tay: “Không chơi nữa.”
Đứa nhị t.ử lắm mưu nhiều kế, lại muốn thừa lúc đếm tiền mà bảo ta quản lý triều chính giúp hắn.
Nhìn tưởng đứa trẻ ngoan ngoãn, sao tâm tư lại nhạy bén đến vậy.
“Đúng rồi.”
Ta giả bộ như vô tình hỏi: “Nghe nói lão tam có cô nương tâm đầu ý hợp rồi?”
Thác Bạt Hữu đỏ mặt: “Đâu có, mẫu hậu đừng nghe đại ca nói bậy.”
Ta bị hắn chọc cười:
“Hiện giờ đại ca của con giúp nhị ca giám quốc, tứ đệ ở đại doanh bận rộn luyện binh, chỉ có mình con là không làm gì cả.
Ta thấy chi bằng nhanh ch.óng cưới vợ, sinh cho ai gia một đứa cháu gái mà chơi đùa.”
Thác Bạt Hữu lúng túng: “Nhưng nhi thần không biết cô nương ấy có thích con không, không dám mạo muội cầu thân.”
Lời này quả không sai.
Nếu phu thê không thể hai lòng làm một, thì kết cục chưa chắc đã hơn tam tỷ của ta.
Ta vẫn nhớ tình cảnh khi gặp nàng ở Nam Chu.
Nàng bị Tạ Tùy An giày vò đến mức thoi thóp, khi thấy ta chỉ kịp mắng ta một câu rồi đi mất.
Nghĩ lại vẫn thấy lạnh sống lưng.
Ta thực sự không nhìn ra, Tạ Tùy An phía sau lại là kẻ như vậy.
Ta suy nghĩ một lúc: “Vài ngày nữa là sinh thần của hoàng đế, đến lúc đó tổ chức yến tiệc, con dẫn nàng đến để ai gia xem qua.”
Thác Bạt Hữu vui mừng đ.á.n.h úp bài: “Nhi thần cảm tạ mẫu hậu!”
“Ái ái ái, ngươi ăn gian! Mau mau, rút tiền!”
Ta nhìn bốn đứa con kế hòa thuận vui vẻ, không khỏi nở nụ cười mãn nguyện.
Người ta đều nói làm kế mẫu khó, ta thấy làm kế mẫu cũng khá dễ dàng mà.
13
Sinh thần của Thác Bạt Tín, không tổ chức rình rang, chỉ là một bữa cơm gia đình.
Trọng Xuân đứng bên cạnh hầu hạ ta, ta gắp một miếng gà quay, nàng liếc mắt nhìn.
Ta lại gắp một miếng sườn, nàng nuốt nước bọt.
Ta vừa buồn cười vừa bực mình, lén gắp một ít thức ăn dưới bàn đưa cho nàng.
Trọng Xuân cười tươi, như một chú mèo con ăn vụng.
Không có tiền đồ.
Nhân lúc ăn cơm, ta đ.á.n.h giá cô nương mà lão tam mang đến.
Cô nương này trông chỉ độ mười lăm, mười sáu tuổi, mày ngài mắt phượng, cười còn có hai má lúm đồng tiền nhàn nhạt.
Chỉ là cử chỉ toát lên vẻ gò bó, ánh mắt e dè.
Ta nhìn nàng thật lâu, như thể thấy mình ngày xưa còn ở trong hoàng cung Nam Chu.
“Đều là người nhà, không cần phải câu nệ như vậy.” Ta cười nói.
Lão tam đỏ mặt: “Mẫu hậu nói gì vậy, đừng dọa A Uyển.”
Chưa thành thân mà tay đã ngả ra ngoài rồi.
Chậc chậc chậc.
Ta cũng lười nói nhiều.
Nhìn ánh mắt cô nương ấy nhìn hắn, như muốn nhỏ ra nước rồi.
Chỉ có hắn ngốc, vẫn chưa nhận ra ý tứ của người ta.
Ta cứ không nhắc nhở hắn, vợ của mình thì tự mình theo đuổi đi.
Ta lại nhìn sang lão tứ:
“A Thiện à, ai gia nghe nói gần đây con luyện tập ngày đêm trong quân doanh, nhưng cũng phải chú ý nghỉ ngơi, đừng để mệt nhọc hại thân.”
Thác Bạt Thiện lắc đầu: “Mẫu hậu, Nam Chu tuy đã diệt, nhưng Tây Hạ vẫn đang dòm ngó ở biên cương, nhi thần không dám lười biếng.”
Lời khuyên của ta liền nghẹn lại trong cổ họng.
Ta lại quay sang lão nhị.
Thác Bạt Tín nhìn ta với ánh mắt đầy mong đợi.
Ta nghĩ nửa ngày, buột ra một câu: “Ai gia thấy con vẫn nên đọc thêm vài bản tấu chương, cả ngày vui chơi thế này cũng không phải cách.”
Thác Bạt Tín lập tức sụ mặt xuống.
“Mẫu hậu thiên vị quá rồi!” Hắn than vãn: “Cớ sao để người khác nghỉ ngơi, mà lại bắt trẫm làm việc?”
Ta nghiêm mặt: “Con là Hoàng đế! Hoàng đế thì phải ra dáng Hoàng đế!”
“Biết rồi biết rồi!”
Thác Bạt Tín bĩu môi: “Hôm nay là sinh thần của trẫm! Sinh thần của trẫm mà!”
Thấy bộ dáng của hắn, cuối cùng ta vẫn không nhịn được cười.
“Thôi được rồi.”
Ta gắp một miếng thức ăn bỏ vào bát hắn: “Ai gia đùa với con thôi.”
“Vậy mới phải.” Thác Bạt Tín lại vui vẻ gặm chân giò.
Xem kìa, nào có giống dáng vẻ của một quốc vương.
Suốt bữa cơm, chỉ có Thác Bạt Thành là không nói lời nào.
Tất nhiên rồi, ta cũng không để ý tới hắn.
Ta cố tình như vậy mà.
14
Ban đêm, ta lại cảm giác có thứ gì đó bò lên giường.
Ta không quan tâm hắn, nhắm mắt giả vờ ngủ.
“Mẫu hậu?”
Thác Bạt Thành thấy ta không đáp, lại ghé gần hơn.
“Mẫu hậu có phải đang giận nhi thần?”
Phải, ta đang giận.
Tạ Tùy An trước đây mỗi tháng đều gửi một bức thư, ta còn nghĩ trong hoàng cung Bắc Cảnh có gian tế.
Nếu không thì kẻ đưa thư sao có thể dưới mí mắt ta, thần không biết quỷ không hay mà đưa thư tới.