Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh Hoè
Ngoại truyện 1.3

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:39:37 | Lượt xem: 3

7.

Rạng sáng ta ra ngoài hội họp cùng hai ám vệ trong tửu lâu, tiếp tục bố trí hành động.

“Gần đây Giang Hành San có động tĩnh gì không?”

Hai ám vệ ta tín nhiệm nhất Kính Giang cùng Kính Minh song song ôm quyền quỳ trên mặt đất.

Kính Giang nói:

“Điện hạ một mực tại Lâm gia dưỡng thương, Ngũ hoàng tử chưa thể tìm được tung tích của điện hạ, coi là hạ độc thành công rồi, trắng trợn tung tin điện hạ đã qua đời, gần đây trong cung còn sắp xếp một bữa tiệc, uống rượu làm vui.”

Kính Minh:

“Hết thảy đều như điện hạ nói tới an bài thỏa đáng.”

Ta gật gật đầu, hai người này làm việc ta yên tâ nhất.

Ta ngồi vào chỗ ngồi mà Lâm Tang Hoè vẫn hay ngồi nghe vở kịch nàng yêu thích nhất mỗi ngày, nhớ tới nàng, nàng tựa hồ không nghĩ ta là Tam hoàng tử

“Kính Giang Kính Minh, ngày mai đem tân khách bên trong tửu lâu đổi hết thành người của ta đi, trước mặt Lâm cô nương làm rõ thân phận thật của ta , còn phải nhấn mạnh nói Ngũ đệ ác độc thế nào nữa.”

Dứt lời, ta khoát khoát tay để bọn hắn xuống dưới.

Hai người đứng dậy.

Kinh Giang đến cạnh Kính Minh nhỏ giọng thầm thì bên tai:

“Điện hạ đang làm cái chuyện điên rồ gì vậy? Trước đó giả mù là vì đẻ lật đổ Ngũ hoàng tử, hiện tại còn đang giả vờ. Giả vờ thì cũng thôi đi làm sao phải dựng lên vở kịch vào ngày mai nữa chứ?”

Kính Minh ném cho Kính Giang một cái lườm:

“Chẳng trách người ta không gọi ngươi là Kính Minh. Bởi vì ngươi chẳng thông minh chút nào”

Ta đồng ý với hắn.

8.

Nàng nhịn không được, nàng níu lấy thắt lưng của ta nhón chân lên mắng ta.

Ta cũng không nhịn được, ta kéo qua vai của nàng dỗ nàng.

Kính Giang Kính Minh ra sân.

Nàng tại trong n.g.ự.c của ta cười vui vẻ, ỷ vào ta nhìn không thấy không kiêng nể gì cả, ta cũng vui vẻ tại tiếp tục diễn vai mù lòa.

Nếu như nàng phát hiện, ta liền nhận lỗi, thực sự không được ta còn có hoàng kim vạn lượng, mua cho nàng y phục, đồ trang sức, tất cả thoại bản, còn có thể học tập một chút từ thoại bản nữa.

Nếu như nàng vẫn chưa phát hiện ra, lần sau nhất định phải bịa ra cái gì lý do gì  để cùng nàng tắm rửa mới được.

Kế hoạch của bản vương thật sự là quá hoàn hảo!.

9.

Ta hồi cung, trước khi đi đem ngọc bội giao cho nàng.

Giang Hành San trông thấy ta hoàn hảo không chút tổn hại trở về, bị dọa đến mức không kịp mặc quần áo liền từ chiếc hồ đang được mỹ nhân vây quanh chạy ra.

Ta không cho hắn cơ hội mặc quần áo, Kính Minh Kính Giang đuổi hắn đến cung điện

Ta cũng xem một chút.

Thật nhỏ.

Ta đưa mắt liếc ra ý một cái, Kính Minh ném cho hắn một bộ nữ trang mỏng đến đáng thương để che đậy thân thể, sau đó gọi phụ hoàng tới.

Ta đem những chứng cơ phạm tội bản thân sưu tập những năm này trình ra.

Ngũ đệ cấu kết ngoại nhân Trung Nguyên, cùng sĩ phu bên trong triều đình phát động tạo phản, tại dân gian làm xằng làm bậy phá hư yhanh danh hoàng gia, chứng cứ rõ ràng bày ở phụ hoàng trước mặt.

Phụ hoàng giận dữ, Ngũ đệ bị áp tiến thiên lao.

Cùng lúc đó, ta thẳng thắn nói tình huống của ta, phụ hoàng rất là vui vẻ muốn vỗ vỗ vai của ta, ta lại né tránh.

Thế lực ngoại bang cấu kết cùng Ngũ đệ ngo ngoe muốn hành động, ta cùng Nhị hoàng tử xuất chinh.

Không lâu sau đó, chúng ta liền thuận lợi đã bình định được hết thảy.

Trong đêm, ta bò vào Lâm gia viện tử.

Lâm Tang Hoè ngồi tại bên giường ôm đầu gối ngạo nghễ, hỏi:

“Ngươi có cái gì muốn giải thích không?”

Nàng biết rồi, tốt a, biết thì ta nhận lỗi.

“Vi phu che giấu bệnh tình của mình, còn xin phu nhân trách phạt.”

“Ngươi ngươi ngươi…… Ngươi mới không phải phu quân ta!”

Kể cả khi tức giận vẫn là thẹn thùng, đều không đáng ngại, dù sao ta cũng có nhiều biện pháp lừa gạt người ta lắm.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8