Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh xuân buông thả
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:40:21 | Lượt xem: 4

Ngày hôm sau, Khúc Nam Tự bị gọi phụ huynh.

Bởi vì cậu ta đánh nhau với một gã côn đồ trong trường vì Hạ Tri Tình.

Nam sinh kia chính là bạn trai cũ của Hạ Tri Tình, lúc cậu ta nhìn thấy hai người đi cùng nhau thì không nhịn được khiêu khích mấy câu.

Hạ Tri Tình khó chịu nên xúi Khúc Nam Tự đánh cậu ta.

Khúc Nam Tự cũng nghe lời cô ả, cho một đ.ấ.m gãy luôn sống mũi người ta.

Một bà chủ nhà giàu sống trong nhung lụa như mẹ Khúc phải khép nép xin lỗi thầy cô và phụ huynh nhà người ta, viền mắt đỏ ửng.

Khúc Nam Tự đứng một bên nắm c.h.ặ.t t.a.y Hạ Tri Tình.

Cô chủ nhiệm tức lắm, không nhịn nổi mà đứng dậy mắng: “Em nhìn xem lần này thành tích của em tuột bao nhiêu hạng rồi? Hơn hai trăm đó!”

“Em có biết rằng kỳ thi đại học là tỷ lệ một chọi hàng trăm hàng nghìn không? Hơn kém nhau 0,1 điểm là đã cách nhau cả một sân vận động rồi, sao em có thể vô trách nhiệm với bản thân như thế hả?”

“Lùi mười nghìn bước mà nói, nếu em thực sự muốn yêu sớm thì cũng nên là Kiều Ngôn mới đúng, chẳng phải quan hệ giữa em và em ấy rất tốt sao? Em tìm một người như thế…”

Cô giáo nhìn Hạ Tri Tình ở một bên đang vô tư nhai kẹo cao su, cau mày nuốt lời sắp nói ra khỏi miệng lại.

“Khúc Nam Tự, em thật vô trách nhiệm với bản thân!”

Khúc Nam Tự ngẩng đầu lên, giọng điệu có phần mỉa mai.

“Sao Kiều Ngôn có thể so được với Tri Tình chứ?”

Cô giáo quăng bài thi trong tay lên bàn: “Làm sao mà em ấy không thể so được với Hạ Tri Tình? Bây giờ Kiều Ngôn xếp hạng một toàn khối đấy!”

Khúc Nam Tự vẫn thờ ơ.

“Cậu ta là một con mọt sách, cả ngày chỉ biết có mỗi học thôi, chả có gì thú vị cả.”

“Đúng đấy cô ơi.” Hạ Tri Tình vén mái tóc uốn lọn to ra sau, nở nụ cười quyến rũ trước tuổi.

“Tuổi trẻ không điên cuồng thì còn gọi gì là tuổi trẻ nữa? Thế chẳng phải là lãng phí cuộc đời sao?”

Khúc Nam Tự hơi bực mình.

“Cô có thể đừng suốt ngày dính tên em và Kiều Ngôn vào nhau không? Vốn dĩ bọn em cũng chẳng có quan hệ gì cả…”

Cậu ta ngừng nói, đối mặt với tôi vừa ôm quyển vở bài tập từ ngoài đi vào.

Tôi cụp mắt không nói gì.

Cậu ta nói đúng lắm, tôi nghĩ vậy.

Vốn dĩ chúng tôi cũng có quan hệ gì đâu.

Cũng chỉ là đồng hành cùng nhau mười mấy năm đầu đời thôi mà.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8