Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thanh xuân buông thả
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:40:27 | Lượt xem: 4

Khúc Nam Tự bị mắng một trận nhưng cậu ta vẫn khăng khăng cho rằng mình không sai, cũng không chịu nghe lời mẹ Khúc chia tay với Hạ Tri Tình.

Mẹ Khúc tức đến nỗi bật khóc rời khỏi trường.

Lúc tan học trời đổ mưa, tôi cầm ô đứng ở cổng trường, trông thấy Khúc Nam Tự và Hạ Tri Tình cũng đang che mưa ở một bên.

Hai người ôm lấy nhau, Khúc Nam Tự cởi áo khoác che lên đầu Hạ Tri Tình.

Trước đây cậu ta cũng sẽ che mưa cho tôi như thế, nhưng bây giờ đã đổi thành Hạ Tri Tình.

Hạ Tri Tình mặc một bộ váy vải đũi dài màu trắng, sau khi bị nước mưa làm ướt thì có hơi trong suốt.

Tôi do dự một lúc, lấy trong túi ra một chiếc ô mang thêm đưa qua.

“Có cần ô không?”

Hạ Tri Tình cười khẩy, hất chiếc ô trong tay tôi xuống đất.

“Cô bị thần kinh à Kiều Ngôn?”

“Không phải Nam Tự đã bảo cô là sau này đừng tìm anh ấy nữa rồi à? Cô cứ suốt ngày luẩn quẩn trước mặt bọn này để tìm cảm giác tồn tại, có thấy mình hèn không?”

Tôi rút lại mu bàn tay bị đánh đỏ bừng của mình, không ngờ lòng tốt của mình lại bị cô ả hiểu theo ý như thế, vô thức ngước mắt nhìn về phía Khúc Nam Tự.

Khúc Nam Tự chỉ bực dọc đá văng chiếc ô đi: “Cậu có thể đừng lảng vảng trước mặt tôi nữa không?”

“Phiền c.h.ế.t đi được.”

Hạ Tri Tình cười khanh khách, kéo tay cậu ta, cùng nhau lao vào màn mưa.

Hai người trai xinh gái đẹp mặc đồng phục học sinh điên cuồng chạy dưới mưa, trông y như một cảnh trong phim.

Dù vô cùng chướng mắt nhưng tôi cũng phải thừa nhận rằng bọn họ thực sự rất xứng đôi.

Lát sau, tôi cúi xuống nhặt ô lên, từ từ bước vào màn mưa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8