Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thầy bói xà lơ
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:42:12 | Lượt xem: 5

25.

Theo lời của cha tôi thì có vẻ gia đình Thẩm Dư Chu đã bị một người nuôi quỷ để mắt tới.

Quỷ nhỏ được nuôi nâng không phải thứ như cô hồn dã quỷ.

Sức mạnh và oán niệm của chúng sâu nặng hơn rất nhiều, đồng thời cũng rất khó đối phó.

Nhưng cũng không phải là không có cách hóa giải.

Cách đơn giản nhất chính là tìm được người nuôi con quỷ đó.

Nhưng có vẻ nhà họ Thẩm cũng chẳng có manh mối gì.

Chúng tôi vốn còn định đến nhà họ xem thử có dấu vết gì không.

Nhưng đêm qua nhà họ Thẩm đã bị cháy sạch rồi, cho dù có dấu vết gì thì cũng đã biến mất hết.

Ngay lúc chúng tôi đang thảo luận sôi nổi thì đột nhiên sắc mặt Thẩm Quốc Phúc trở nên nghiêm trọng: “Tôi biết rồi. Tôi ra ngoài một lát.”

Sau đó ông ấy liền rời đi.

“Con gái, mệnh cách của thằng nhóc này rất yếu ớt. Lần này người nuôi quỷ thất bại, chắc chắn sẽ còn cử quỷ con đến ám cậu ấy nữa. Bát tự của con cứng, bách quỷ bất xâm, mấy ngày nay con để ý cậu ấy nhiều một chút. Nếu con ma nữ kia lại xuất hiện thì cha sẽ ra tay thu phục cô ta. Bây giờ con cứ ở lại với cậu ấy đã, đợi cha về nhà trang bị đồ nghề.”

Cha tôi nói rồi đi ngay.

Cả phòng bệnh giờ chỉ còn lại tôi và Thẩm Dư Chu.

Bầu không khí bỗng chốc trở nên xấu hổ.

“Khụ khụ.” Thẩm Dư Chu lại ho khan.

Tôi rót một ly nước cho anh.

Tự dưng nhớ lại lời hôm qua anh nói.

Anh nói rằng… Anh thích tôi.

Nhưng chưa chắc đã là thật đâu.

Ngay khi tôi còn đang suy nghĩ thì bỗng nhiên Thẩm Dư Chu lại cúi đầu, khẽ lẩm bẩm gì đó trong miệng.

Nhưng anh nói nhỏ quá nên tôi không nghe rõ.

“Anh nói gì cơ?”

“Tôi nói, hay là chúng ta cứ thực hiện kế hoạch A đi.”

“Kế hoạch A là cái gì?”

“Cưới cô đấy, vậy là xong rồi.” Anh nhìn tôi, ánh mắt chân thành.

“Đừng nói là anh nghiêm túc đấy nhé?”

“Tôi rất nghiêm túc.”

26.

Không biết hôm đó khi về Thẩm Quốc Phúc đã làm gì, nhưng nói chung là không lâu sau đó, tình hình ở công ty đã thay đổi.

Nghe nói phó giám đốc Lưu là nghi phạm phạm tội kinh tế, nay đã bị cánh sát bắt giữ.

Cũng chính là cái ông phó giám đốc cấm chúng tôi bàn tán về vụ cháy nhà họ Thẩm ấy.

Sau này nhà họ Thẩm đã dọn vào một căn biệt thự mới.

Cha tôi thì bắt được con ma nữ kia đúng như ý nguyện.

Con ma nữ tội nghiệp. Cô ta chỉ muốn tìm một người chồng như ý để minh hôn, nhưng không ngờ bản thân lại là con tốt bị người khác tính kế, bày mưu.

Thế là cha tôi đã giảng một tràng đạo lý triết học cho cô ta hẳn một ngày một đêm.

Làm ma nữ sợ quá nên lén chạy đi đầu thai luôn.

Cuối cùng cha tôi nhìn theo bóng dáng ma nữ dần khuất hẳn, thở dài thườn thượt.

Rồi ông lại kéo lấy tôi, buông mấy lời thấm thía.

Cuối cùng còn không quên câu slogan đã đi cùng ông biết bao năm.

“Nghiệp chướng, ài nghiệp chướng. Lại là một kẻ khốn khổ nữa. Miểu Miểu à, chỉ một lần này thôi đấy, sau đừng dính dáng vào mấy vụ thế này. Cả con cũng đừng đụng vào món nghề bói toán này nữa.”

Tuy tôi không biết vì sao ông lại không cho tôi hành nghề.

Nhưng tôi không dám nói, cũng chẳng dám hỏi.

Chẳng phải chính ông cũng thấy rất tự hào mỗi khi bắt được ma à.

Không hiểu sao lại không cho tôi đi bắt.

Thôi kệ, thôi kệ.

Tuy vậy, thỉnh thoảng tôi vẫn lén livestream buổi tối.

Mọi thứ lại trở về như cũ.

Ban ngày tôi đến công ty cày cuộc, buổi tối về nhà livestream.

Chỉ là… Vì sao anh khách sộp nhà tôi tự dưng lại phiền thế nhỉ? Ma nữ không bám lấy anh nữa, ấy mà anh lại bám lấy tôi hằng ngày.

Phiêu Bạt Thiên Hạ: “Chủ thớt, ngày mai cô rảnh không? Cùng ăn cơm tối nha?”

Phiêu Bạt Thiên Hạ: “Chủ thớt, ngày nào cô cũng hết mình chiến đấu, không từ mệt nhọc như thế, cha cô có biết không thế?”

Phiêu Bạt Thiên Hạ: “Chủ thớt, livestream vất vả như vậy, thôi đừng livestream nữa, về đây tôi nuôi cô.”

Phiêu Bạt Thiên Hạ: “Chủ thớt, ngày mai nhớ tự đưa hợp động đến văn phòng của tôi nha.”

Phiêu Bạt Thiên Hạ: “Chủ thớt, tôi nghĩ hình như tôi lại bị ma nữ ám rồi, cần một cô vợ tài hoa thì mới cứu được.”

Anh khách sộp của tôi nói rất nhiều, cũng thường im ỉm donate tên lửa.

“Vì sao anh lại đặt tên là Phiêu Bạt Thiên Hạ?”

“Không phải mấy người phiêu bạt thiên hạ đều rất ngầu sao?”

“Sao hồi đó anh bảo tuổi tác không phải vấn đề, chiều cao chênh lệch cũng chẳng sao?”

“Tôi lớn hơn cô có hai tuổi thôi, thế thì có vấn đề gì được?”

“Sao anh biết lúc ở trong tháng máy, tôi đã… Múa tay hình hoa?”

“Xem camera thấy á.”

Ngoại truyện:

Phiêu Bạt Thiên Hạ: “Chủ thớt, bạn gái tôi đồng ý lời cầu hôn của tôi rồi. Cô có thể coi giúp tôi xem ngày nào là ngày lành tháng tốt, thích hợp kết hôn không?”

Tôi: “Hay là ngay mùng 8 tháng sau đi.”

Trong ngày tổ chức lễ cưới.

Cha tôi bật khóc nức nở như đứa trẻ lên ba.

Ông ôm một bầu rượu, vừa uống vừa khóc sụt sùi.

“Cha đã bảo con đừng có hành nghề. Ông nội con tính cả rồi, giờ con có tính ra số mệnh mình thì được gì. Giờ thì hay rồi, thế là cái nghề bói toán mất toi vào tay nhà người ta, hu hu hu.”

Thẩm Quốc Phúc ngồi bên cạnh vỗ vai ông.

“Ông thông gia, ai mà chẳng mất? Ngày nào thằng nhóc cũng bảo với tôi là mình không định hẹn hò đâu. Thì đúng là không hẹn hò thật, nhưng ai ngờ nó ém đến lúc kết hôn luôn.”

Nói rồi hai người bọn họ cũng khóc òa lên.

[Hoàn toàn văn]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8