Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiên Kim Thật – Giả
Chương 9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 02:44:56 | Lượt xem: 5

Gần đây công việc của Minh Khước rất bận rộn, sau khi đưa tôi về nhà thì trở lại công ty.

Thấy tôi không có Minh Khước ở bên, Hứa Văn Văn cuối cùng cũng bắt đầu gây rối.

“Hứa Tiểu Tiểu, bố nói vị trí trưởng phòng thiết kế ở công ty là của tôi.”

Cha nuôi không phản bác khi cả nhà cùng ăn sáng.

Mẹ nuôi mỉm cười nhẹ nhàng, nắm tay tôi và an ủi: “Tiểu Tiểu, gần đây con đã vất vả rồi, hãy nghỉ ngơi một thời gian đi, bồi đắp mối quan hệ với Minh Khước mới là quan trọng.”

Tôi ngồi xuống, để sách thiết kế sang một bên.

Cúi đầu với vẻ mặt uất ức nhưng giọng nói ôn hòa nói: “Nếu bố mẹ đều nghĩ vậy, vậy thì con sẽ không đến công ty của bố nữa, Văn Văn, em hãy cố gắng học tập, đừng để bố mẹ thất vọng nhé.”

Dự định ban đầu là hôm nay tôi sẽ đến công ty của cha nuôi để báo cáo, và các thiết kế viên kỳ cựu sẽ dẫn dắt tôi làm quen với công việc nhanh chóng.

Nhưng hiện tại như thế này cũng tốt, trước đây anh Tống có nói cần một trợ lý trong nước, hy vọng tôi có thể giúp đỡ hỗ trợ một chút trong khoảng hai tháng, nhưng vì đã hứa với cha nuôi nên tôi đành phải từ chối.

Giờ đây, việc này lại trở thành điều tôi mong muốn.

Cha mẹ nuôi thấy tôi nghe lời như vậy thì rất hài lòng, trong mắt còn lộ ra một chút tiếc nuối, giá như tôi là con gái ruột của họ thì tốt biết bao.

Hứa Văn Văn tự mãn nhìn tôi: “Em học thiết kế ở đại học, thầy giáo đều nói em rất tài năng, chị không cần lo lắng.”

Tôi liếc cô ta với vẻ mặt cười như không cười.

Chuyên ngành đại học? Chẳng phải chỉ có trình độ trung học sao?

Hừ, thật thú vị, có vẻ cần phải tìm một thám tử tư để điều tra rõ ràng.

Khi anh Tống nhận được điện thoại của tôi thì rất vui mừng, anh ấy nói mình không hài lòng với cáhc làm việc của các trợ lý hiện tại.

Anh sẵn sàng hướng dẫn tôi một cách kiên nhẫn, chủ yếu là vì mối quan hệ với Minh Khước.

Tôi rời nhà nửa giờ trước để đến công ty của Minh Khước, anh mặc một bộ vest đen đặt may, đeo cà vạt, với vẻ mặt lạnh lùng, tạo cảm giác khá cao ngạo.

Giám đốc thị trường mới nhậm chức khả năng có hạn, vào công ty bằng quan hệ.

Minh Khước không nói nhiều, chỉ lạnh lùng nhìn anh ta, và giám đốc thị trường đã thú nhận hành vi tham nhũng của mình.

Quả thật đáng ngưỡng mộ.

(Truyện chỉ đăng tải trên page Nhân Sinh Như Mộng và web MonkeyD, các chỗ khác đều là ăn cắp không xin phép. Mọi người hãy đọc tại nơi được đăng tải đúng để ủng hộ nhà dịch nha)

Đây chính là phong thái của nhà lãnh đạo, nếu không phải đã biết anh sớm, có lẽ tôi không dám tiếp cận người như vậy.

“Trong ba ngày anh hãy trả lại số tiền tham nhũng cho phòng tài chính, và chủ động xin từ chức với phòng nhân sự, hiểu chưa?”

Giám đốc thị trường liên tục gật đầu, mồ hôi toát ra trán, rõ ràng rất căng thẳng và sợ hãi.

9.

Khi người đó đi rồi, tôi mới gõ cửa.

Minh Khước cúi đầu đọc tài liệu, giọng nói lạnh lùng: “Có chuyện gì?”

Tôi giả vờ e thẹn: “Giám đốc, anh thật là nghiêm khắc… em sợ quá.”

Minh Khước cười nhẹ, ngẩng đầu nới lỏng cà vạt, mắt lấp lánh: “Khóa cửa lại đi.”

Tôi lườm anh một cái, nhưng vẫn ngoan ngoãn khóa cửa lại.

Anh ra hiệu cho tôi lại gần, rồi ôm lấy eo tôi, kéo tôi ngồi lên đùi anh: “Công chúa Tiểu Tiểu của chúng ta sao lại có thời gian ghé qua đây? Hôm nay không phải em đi làm ở công ty của bố sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8