Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mãnh Long Thiên Y
Chương 8: Tớ ghen tị với cậu thật đấy

Cập nhật lúc: 2026-03-16 06:42:08 | Lượt xem: 5

Hạ Hầu Thanh thật sự không ngờ mình nói nhiều như vậy mà cuối cùng cô chỉ rút ra một kết luận duy nhất!

“Nhược Hoa cậu đừng có giả ngốc! Tên Lý Cảnh Thiên rõ ràng là một tên vô lại… Không, nói anh ta là một tên lưu manh mới đúng!”

“Không có ah, tớ cảm thấy anh ta rất thú vị mà!” Ánh mắt Thượng Quan Nhược Hoa khẽ lóe lên: “Không ngờ anh ta còn dám chọc rốn của cậu nữa!’

Hai má Hạ Hầu Thanh hơi đỏ lên.

“Được lảm! Biết tớ tức giận mà cậu còn trêu tớ Giờ xem tớ cũng chọc rốn của cậu thế nào nè!” Nói xong cô ấy liền đưa tay vén áo ngủ của Thượng Quan Nhược Hoa lên,

Hai cô gái đùa giỡn vén quần áo của nhau lên, cuối cùng lại cùng nhau ngã xuống chiếc giường mềm mại.

Phần tóc đuôi ngựa của Hạ Hầu Thanh đã sớm buông xõa raa, mái tóc màu nâu đen xõa xuống, cổ áo. cũng đã sớm bị kéo lỏng.

Thượng Quan Nhược Hoa nương theo hướng cổ áo nhìn chấm chăm vào hai đỉnh núi cao ngất bên trong,

“Tớ ghen tị với cậu thật đấy” Cô tiếc nuối nói: “Chắc chẩn cả đời này của tớ sẽ không sở hữu được. thân hình đẹp như vậy đâu.”

Con gái bình thường sẽ phát triển từ lúc mười mấy tuổi, lúc bắt đầu dậy thì. Còn cơ thể Thượng Quan Nhược Hoa thì khác, cô đã ngừng phát triển từ lúc tuổi 18.

Không chỉ vậy, những cảm xúc rung động, bối rối mà mấy cô gái cùng tuổi hay nói đến… cô cũng hoàn toàn không cảm nhận được.

Thậm chí đến bây giờ cô còn chưa bao giờ cảm nhận cảm giác ‘hưng phấy là thế nào.

Trước đó cô chỉ nghĩ như vì là do cô không có hứng thú với đàn ông.

Mãi đến sau này đi khám bác sĩ, cô mới biết tất cả là do cô trời sinh thế hàn dẫn đến chứng lãnh cảm*, hơn nữa còn là loại lãnh cảm cực nặng. (*là hiện tượng người phụ nữ không có hứng thú với hành vi tình d*c, một số trường hợp cảm thấy ghê sợ chuyện tình d*c)

Cô không quan tâm chuyện mình bị lãnh cảm gì  đó. Chẳng qua là mỗi khi nhìn thấy đồi núi trập trùng của người khác, cô sẽ tự tỉ về cái đồng bằng bằng phẳng của mình.

Có người phụ nữ nào không muốn có được thân hình hoàn hảo, ngực tấn công mông phòng thủ đâu?

“Đừng buồn nữa. Hôm nay tớ đến gặp cậu không phải chỉ để phàn nàn mà còn muốn dẫn cậu đi khám. bác sĩ đó!”

Thượng Quan Nhược Hoa theo bản năng từ chối.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8