Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mãnh Long Thiên Y
Chương 157: Đột nhiên!

Cập nhật lúc: 2026-03-16 06:57:08 | Lượt xem: 3

“Đúng đúng đúng! Chào chị dâu!”

Trong khoảnh khắc, tất cả mọi người trong phòng riêng đều gọi Quả Nhi một tiếng chị dâu, hai tiếng cũng chị dâu, điều này vô cùng thỏa mãn sự hư vinh của Triệu Hữu Tài!

Nhưng Quả Nhi lại không vui như vậy.

Vốn dĩ cô đồng ý tới ăn cơm với Triệu Hữu Tài vì không muốn làm mất mặt Triệu Hữu Tài, hơn nữa sư huynh cũng

muốn đến ăn ở đây. Nhưng bây giờ, ngay trước mặt sư huynh mà cô lại trở thành chị dâu của người khác?

Điều này đã chạm đến điểm mấu chốt của cô!

Cô sợ sư huynh sẽ tức giận vì điều này, trong lòng đột nhiên bối rối, nhưng khi đang hoảng loạn, cô lại cảm thấy sư huynh nhẹ nhàng nảm lấy tay mình.

Cô lập tức bình tĩnh lại! Cũng may, sư huynh vẫn luôn ở phía sau cô.

Sắc mặt cô tối sầm, lạnh lùng nói:

“Tôi không phải chị dâu của các người, tôi chỉ là hàng xóm cũ của anh Triệu. Chúng tôi chỉ là bạn bè, không hề có bất cứ quan hệ nào cả. Anh Triệu, nếu hôm nay là buổi họp mặt bạn bè của anh thì tôi sẽ không làm phiền anh. Tạm biệt.”

Nói xong, cô kéo Lý Cảnh Thiên định rời đi.

Triệu Hữu Tài thấy con vịt đã đến bên miệng sắp bay đi, lập tức ngăn lại, khéo léo khuyên nhủ:

“Đừng đừng đừng, Quả Nhi, em đừng tức giận, những người này đều là người thô lỗ, bọn anh thường cùng nhau đùa giỡn, đã quen rồi, em không cần để ý. Nếu bây giờ em rời đi, ở trước mặt nhiều người như vậy, thì ông anh này của em sẽ mất hết mặt mũi. Em gái, em sẽ không làm khó ông anh này đúng chứ?”

Nói xong, anh ta quay sang nói với mọi người: “Các người không được nói bậy! Quả Nhi là hàng xóm của tôi, cô ấy còn trẻ còn ngại ngùng, tôi đã chăm sóc cô ấy lớn lên, giống như: em gái của tôi vậy! Ai lại nói bậy nữa thì tự phạt ba ly!”

Quả Nhi khế cau mày, quyết tâm rời đi của cô hơi dao động trong giây lát.

Triệu Hữu Tài từng cứu mạng cô, và thực sự cũng luôn chăm sóc cô, mặc dù cô cũng không cần anh ta chăm sóc, nhưng anh ta cũng coi như tốt bụng…

Nhìn thấy Quả Nhi vẫn không muốn ở lại, Triệu Hữu Tài cảm thấy lo lảng, lúc này anh ta mới nhìn về phía Lý Cảnh Thiên ở phía sau.

“Đồ ngốc, lát nữa ở đây chúng tôi sẽ có giò, còn có gà nướng và các loại thịt cá để cậu ăn thoải mái. Cậu có muốn ở lại đây không?”

Lý Cảnh Thiên liếc mắt nhìn những người ở đây, lại nhìn thấy tia sáng trong mắt Triệu Hữu Tài, trong đầu anh nảy ra một ý tưởng.

Anh nhe răng cười một cách ngây ngô.

“Được! Được! Tôi thích giò! Giò!”

Triệu Hữu Tài khinh thường nhìn Lý Cảnh Thiên, nghĩ thầm anh đúng thật là một kẻ ngốc, chỉ cần một cái giò là có thể vui mừng như vậy. Thậm chí còn không nhìn ra, những người đàn ông có mặt ở đây đang nhìn Quả Nhi bằng ánh mắt như dã thú nhìn đồ ăn ngon!

Đột nhiên! Trong đầu Triệu Hữu Tài lóe lên một tia sáng!

Vốn dĩ anh ta muốn tự mình nếm thử mùi vị của Quả Nhi, nhưng như người ta vẫn nói, vui một mình không băng vui cùng nhau, nếu anh ta dâng Quả Nhi ra và để mọi người cùng nhau thưởng thức, thì còn lo sau này không có việc hợp tác làm ăn sao?

Triệu Hữu Tài cảm thấy mình đúng là một thiên tài kinh doanh, giống như nhìn thấy sau này mình đang nằm trên đống tiền, trái ôm phải ấp!

“Quả Nhi Em xem anh của em đã đồng ý rồi. Hai anh em các em bình thường ăn mặc tiết kiệm, để cho anh của em tận hưởng một lần đi!”

Quả Nhi không biết sư huynh muốn làm gì, nhưng anh đã nói muốn ở lại, nên cô cũng không tiện nói thêm gì nữa, đành gật đầu ngồi xuống.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_z.z để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8