Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mãnh Long Thiên Y
Chương 287: Còn may quá

Cập nhật lúc: 2026-03-16 07:07:43 | Lượt xem: 3

Những đám mây đen lớn bị cuốn theo những cơn cuồng phong, che phủ cả

bầu trời. Một cơn cuồng phong bão táp đang sắp đến gần.

Chính vào lúc hồi hộp này, giai điệu của đàn cổ tranh lại lần nữa thay đổi, thủ kỹ khéo léo trong phút chốc mang đến cho mọi người thấy được cảnh tượng soi đuốc bàn chuyện—— phảng phất như trước khi cơn mưa lớn kéo đến, những người cùng cày cấy tập trung lại với nhau để bàn luận nên làm thế nào khi thời tiết đột nhiên thay đổi.

Chính vào lúc này, giai điệu trầm thấp bỗng nhiên trở nên mạnh mế! Giống như một màn mây đen bị gió thổi càng lúc càng gần, kéo theo mưa gió không hẹn mà gặp. Còn có những viên đá lẫn vào trong đó, như thể chúng sẽ phá vỡ mọi thứ.

Âm điệu mỗi lúc một gấp gáp, càng lúc càng cao, mọi người cũng càng lúc

càng cau mày.

Bọn họ dường như nhìn thấy, một nhóm người bị cuộc sống ép bức, phải vượt qua được thời tiết tự nhiên, bảo vệ những gì họ lao động mà có được, không hề dễ dàng gì.

Đúng vào lúc mà sợi dây căng thẳng trong tâm trí mọi người như sắp đứt thì giai điệu kết thúc, sau đó chuyển qua một giai điệu chậm rãi và êm ái. Giống như sự bình yên sau khi cuồng phong cuồn cuộn qua đi.

Bản nhạc kết thúc, hội trường trở nên yên tĩnh. Tất cả mọi người vẫn còn đang chìm đắm trong những thăng trầm của bản nhạc!

Dần dần, cũng có người tỉnh táo trở lại, nhưng cảm thấy lại có tiếng ù ù không ngừng bên tai.

Dư âm kéo dài thật sự! Một quốc thủ thực sự! Bản thân thực sự chìm trong viễn cảnh!

Kiều Nguyệt Hàm nghe mà nước mắt lưng tròng, sải bước tiến tới, nhào vào trong lòng Lý Cảnh Thiên!

“Lý tiên sinh! Hu hu hu….Anh…Anh đàn thực sự quá hay! Thực sự quá tốt rồi! Từ trước tời giờ tôi chưa nghe một khúc nào mà tuyệt đến như vậy! Đúng là mở rộng tầm mắt thực sự!”

Móng giả của Lý Cảnh Thiên được tháo ra một nửa, vì sợ sẽ đâm vào tiểu cô nương này, nhất thời không đẩy cô ra được nên chỉ đành vỗ nhẹ lưng cô an ủi.

“Khóc cái gì? Thích thì anh sẽ dạy em.”

“Thật sao?!” Kiều Nguyệt Hàm lập tức nín khóc bật cười!

Trong nháy mắt cô đã có cái cớ để giữ Lý Cảnh Thiên ở lại!

Lúc này, người hầu đi tới nói với Kiều Nguyệt Hàm, mọi thứ ở hội trường đã chuẩn bị xong xuôi, sắp bắt đầu được rồi. Kiều Nguyệt Hàm trực tiếp kéo tay Lý Cảnh Thiên đi về phía hội trường.

‘Tề Thiên thấy vậy, lập tức đi theo.

“Lý huynh đệ, đỉnh đấy! Tôi có một vấn đề….rốt cuộc thiên hạ này có thứ gì mà anh không biết không?”

Lý Cảnh Thiên cười nói: “Có chứ, tìm bạn tình.”

“Ôi ôi”

Các site khác đang copy và ăn cắp của mê truyện hót nhé cả nhà. Truyện sẽ thiếu nội dung. Mọi người vào site chính ủng hộ đọc bản đầy đủ và để tụi mình với nhé.

Truyện nhanh hơn cả mấy chục chương. Mê truyện hot chấm vn ạ. Vào google gõ Mê truyện hot là ra nhé

‘Tề Thiên tự nhận mình là một người nghiêm chỉnh, nhưng mà từ sau khi quen biết Lý Cảnh Thiên thì cảm thấy bản thân càng ngày càng không được nghiêm chỉnh cho lắm.

Chuyện này.. tình…..thực sắc tính dã, d*c v*ng con người ha ha…Lý huynh đệ thật đúng là…biết nói đùa….chuyện tìm bạn

…không phải đàn ông đều tự học mà thành tài sao? Mấy chuyện này ai mà không biết chứ?”

Nói xong, anh ta có chút ngờ vực mà nhìn xuống một bộ phận nào đó trên cơ thể.

Lý huynh đệ này…không phải tới bây giờ còn chưa được khai sáng đó chứ! Lý Cảnh Thiên ném cho hẳn một ánh nhìn kiểu

“Tôi hiểu đấy”.

“Chí có thú vật mới tìm bạn tình. Còn tôi chỉ biết tán gái.”

….????

‘Tề Thiên có chút ngây người, một giây sau liền xì cười. Trước đó sao không nhận ra cái miệng của Lý Cảnh Thiên cũng độc phết!

Cuộc so tài hôm nay, mặc dù không liên quan gì tới Tê Thiên, nhưng lại khiến anh ta cảm thấy cực kỳ vui mừng.

Còn may quá.

May vì trước đó đã không vì Thượng Quan Nhược Hoa mà kết thù với Lý Cảnh Thiên.

Lúc đầu, có lẽ Tề gia chỉ muốn báo đáp ân tình của Lý Cảnh Thiên.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8