Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mãnh Long Thiên Y
Chương 291: Tục ngữ nói

Cập nhật lúc: 2026-03-16 07:07:48 | Lượt xem: 4

Chu Bình đã khoe được sự lịch sự của mình, chậm rãi nói: “Nghe nói cô Kiều thích chơi nhạc cụ, không gì không giỏi, vừa nấy tôi đúng là trò cười.”

Kiều Nguyệt Hàm lạnh lùng nhìn anh ta nói: “Nếu anh còn không lấy ra nổi một món quà nữa thì mới là buồn cười đấy.”

Dường như có sấm sét nổ vang giữa trời.

Trong lòng Chu Bình hơi khó chịu.

Không biết có phải vì anh ta quá nhạy cảm không, từ nãy anh ta đã cảm thấy. Kiều Nguyệt Hàm hơi khó chịu với mình, chỉ cần đối mặt với mình là bao nhiêu kiên nhẫn của cô ấy biến mất hết!

Anh ta chỉ có thể tự trấn an mình, bình tĩnh một chút…

Các tiểu thư, thiên kim thế gia đều như thế.

Anh ta đứng trên bục, vung tay lên, có người bê một chiếc hộp to dài lên, cẩn thận đặt trước mặt Kiều Nguyệt Hàm.

Chu Bình dịu dàng vỗ nhẹ cái hộp, sau đó đột nhiên xốc lên!

Trong hộp là một nhạc cụ.

“Đây l àn sắt?” Kiều Nguyệt Hàm theo bản năng đi tới cạnh hộp, bất ngờ đụng vào chiếc đàn, ánh mắt lộ ra vẻ vui mừng.

“Đàn sắt Phượng Hoàng!” Mọi người giật mình!

Đàn sắt Phượng Hoàng? Đây là món nhạc cụ được lưu truyền từ xa xưa, có ba nghìn năm lịch sử!

Chu Bình rất hài lòng với phản ứng của mọi người.

“Cô Kiều đúng là có mắt nhìn, đây chính là đàn sắt Phượng Hoàng. Chỉ là tôi vô dụng, không tìm được món đồ cổ hơn hai nghìn năm. Nhưng cái đàn này dù sao cũng được nghìn rưỡi năm tuổi rồi. Tôi cho rằng món quà như thế này mới xứng với thân phận của cô Kiều!”

Lúc này sự chú ý của Kiều Nguyệt Hàm đã dồn hết lên chiếc đàn.

Xúc cảm mượt mà, âm sắc xa xưa… Đúng là hàng tốt không có gì để nghi ngờ.

Chỉ có điều, đàn sắt Phượng Hoàng hơn nghìn năm tuổi là vô giá. Không phải cô ấy chưa từng cho người đi tìm bao giờ, chỉ là lần nào cũng không tìm được.

Cô ấy ngẩng đầu nhìn thẳng mặt Chu Bình, cuối cùng cũng nở nụ cười ôn hòa.

“Không biết anh Chu tìm thấy được món quà quý giá như thế này ở đâu? Quý như thế tôi không dám nhận.”

Chu Bình nhìn ánh mắt lấp lánh của Kiều Nguyệt Hàm, đâu giống không dám nhận?

“Tục ngữ nói, đao tốt tặng anh hùng. Một món nhạc cụ tốt như thế này, tri âm tri kỷ, đương nhiên cũng phải gặp được tri âm của nó. Mà toàn thành phố Bạch này cũng chỉ có cô Kiều mới có thể xứng.”

Lời này cuối cùng cũng khiến Kiều Nguyệt Hàm hài lòng.

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen_a.z-z.(phải viết thế này thì các site ăn cắp không đổi được).Vào google gõ: Truyen A_zz để đọc nhé! Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương và không liền mạch truyện đó ạ!

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8