Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bị Cách Ly Trong Nhà Bạn Trai Cũ
Chương 70

Cập nhật lúc: 2026-03-16 09:47:21 | Lượt xem: 3

Ký ức của Cam Điềm trong phút chốc bị kéo về lần đầu tiên của cô và Giang Dĩ Hằng.

Khi đó bọn họ vừa tốt nghiệp và dọn ra ngoài ở chung, hai người vẫn còn ngủ với nhau trên một chiếc giường chật hẹp.

Ngày nào sau khi tắm xong, Cam Điềm cũng xịt nước hoa rồi xoa tay chờ đợi, kết quả nằm chung hai tháng liền mà vẫn không có chuyện gì xảy ra.

Có lần cô còn hoài nghi người đàn ông này bị bệnh liệt dương, xém chút nửa đêm nửa hôm nhân lúc anh ngủ định vạch của anh ra để kiểm tra.

“Giang Dĩ Hằng, anh quên có một người bạn gái như hoa như ngọc rồi à?”

Cô mặc nguyên bộ nội y, bên ngoài khoác một chiếc váy ngủ gợi cảm, đứng xoay một vòng trước mặt người đàn ông đang c**ng c*ng.

Nhưng Giang Dĩ Hằng chỉ cúi đầu nhìn lướt qua cô, ánh mắt thanh tâm quả dục đó lập tức khiến trái tim Cam Điềm đau nhói.

Cô xấu hổ đỏ bừng cả mặt, cảm giác mình như nữ yêu tinh trong truyện thần thoại suốt ngày phải vắt óc tính kế hút dương khí của đàn ông vậy.

“Được rồi, Giang vô dụng…” Cô bẹp miệng, thở phì phò, lật người quay qua tắt đèn đi ngủ.

Màn đêm thăm thẳm, một lúc lâu sau, người đàn ông sau lưng mím môi nói hai chữ ” Đã hiểu”

Cam Điềm im lặng, nghĩ thầm anh hiểu cái gì, hiểu cái gì cơ. Em muốn c**ng b*c anh đó, muốn l*m t*nh với anh đó, anh hiểu không!

Cho đến một hôm, Giang Dĩ Hằng vẫn như mọi ngày chuẩn bị cho cô một bữa sáng phong phú, chỉ là có thêm một bát canh gà hoàng kì.

“Tháng sau nhé, đều đã chuẩn bị xong.” Anh đưa chén canh gà đại bổ đang nóng hôi hổi cho cô.

Cam Điềm mãi không bắt kịp vấn đề, “Chuẩn bị, chuẩn bị cái gì thế?”

Cứ như vậy Cam Điềm uống canh gà hoàng kì ròng rã một tháng trời, cuối cùng mới biết Giang Dĩ Hằng chuẩn bị gì.

Hôm ấy là một ngày đẹp trời không mây, cũng chính là ngày cô được nghỉ và là ngày đầu tiên Giang Dĩ Hằng không đi làm mà chủ động dắt cô đi khu vui chơi.

Lúc vào công viên anh đeo cho cô một chiếc bờm sừng nai đáng yêu, dẫn cô đi chơi đu quay, tàu lượn siêu tốc, thuyền hải tặc, vòng quay ngựa gỗ, còn cho phép cô uống thật nhiều nước đá và ăn phần bắp rang bơ lớn ơi là lớn.

Cam Điềm chỉ nghĩ chắc Giang Dĩ Hằng chuẩn bị chia tay cô nên tự dưng ban phát lòng tốt dẫn cô đi công viên trò chơi.

Chiều hoàng hôn dần tan, mây tím bay đầy trời, công viên vang lên tiếng nhạc kết thúc đậm chất trẻ thơ, người đàn ông lại dắt tay cô đi đến khách sạn rất nổi tiếng ở thành phố K.

Trong khoảnh khắc đẩy cửa ra, Cam Điềm kinh ngạc tột độ, bóng bay đủ màu sắc lơ lửng đầy phòng, khắp nơi đều trang trí hoa hồng san hô mà cô thích nhất.

“Cam Điềm, em chuẩn bị xong chưa?”

Anh vươn tay v**t v* vành tai non mịn của cô, môi khẽ mím rồi nói, “Chuẩn bị để lột xác từ thiếu nữ thành phụ nữ chưa.”

“Em…”

Lúc này cho dù Cam Điềm có ngu ngốc thế nào cũng hiểu đây là ý gì, cô e ấp gật nhẹ.

Giang Dĩ hằng bế cô vào phòng tắm tắm rửa, anh nhẹ nhàng xoa sữa tắm lên da cô, rồi sấy tóc cho cô, sau đó lại một lần nữa ôm cô trở về giường.

Kỳ thật Cam Điềm cảm thấy rất hưng phấn với chuyện này, những cũng có hơi sợ hãi, dù sao người ta nói lần đầu tiên đều rất đau.

Mà Giang Dĩ Hằng lại chưa có kinh nghiệm, hai người không có kinh ngiệm kết hợp với nhau, kết quả ra sao là điều cô thật sự lo lắng.

“Có muốn tắt đèn hay không?” anh hỏi cô.

“Không.” Cam Điềm cự tuyệt, đối diện với gương mặt này mà còn muốn tắt đèn thì cô lỗ to rồi.

Người đàn ông đưa tay lướt nhẹ qua khuôn mặt đang mờ ảo dưới ánh đèn, trầm giọng nói nhỏ: “Sẽ đau đó… Cam Điềm, em thật sự muốn làm?”

Cam Điềm lập tức gật đầu như gà mổ thóc, cô đã chờ mong rất lâu rồi.

Nói cho cùng kể cả về sau hai người có chia tay, ít nhất lần đầu tiên của anh thuộc về cô.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8