Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đánh Mất Người Ở Florence
Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:12:16 | Lượt xem: 2

Edit: Agnes.

Beta: Rose.

Anh cười hỏi: “Anh ta là Tương Tuân sao?” 

Lúc đầu, anh không mấy để ý khi biết người tên Tương Tuân này chiếm một vị trí quan trọng trong lòng cô, nhưng lâu dần nó đã trở thành cái dằm trong tim anh.

“Đúng vậy, anh ta là Tương Tuân.” 

Cô kể cho anh nghe từ lúc họ lớn lên cùng nhau, hẹn hò mãi đến khi chia tay mới thôi.

Anh không hề tỏ vẻ tức giận, chỉ cười nói: “Thật khiến cho người khác ghen tị quá mà.”

Chuyện này cứ thế mà kết thúc, ít ra thì Dư Tây nghĩ nó đã xong.

Khi Tương Tuân nhắn tin hỏi cô có muốn cùng nhau về nước không, cô chỉ suy nghĩ một chút rồi đồng ý.

Tuy cô chưa từng nghĩ về cơ hội chuyển công tác đến Italy, nhưng bây giờ cô đã thay đổi quyết định.

Cô bằng lòng làm việc tại một quốc gia xa lạ vì người đàn ông cô không mấy hiểu biết mà cô lỡ phải lòng.

Ấy vậy mà hiện thực đã dội cho cô một gáo nước lạnh khi hay tin anh đột nhiên biến mất khỏi thế giới của cô.

Cô điên cuồng tìm kiếm anh ở những nơi mà họ đã từng đi nhưng vẫn không tìm được anh. 

Cô đánh mất anh rồi.

Buổi tối trước khi trở về nước, Tương Tuân đến khách sạn gặp cô, anh ta hoảng hồn khi nhìn thấy dáng vẻ tiều tụy của cô, ngạc nhiên hỏi: “Em làm sao vậy?”

Cô tủi thân khóc: “Em yêu một người đàn ông nhưng anh ấy đã không cần em nữa rồi.”

Cuối cùng Dư Tây cũng có thể thổ lộ tâm tình mình đã kìm nén rất lâu cho anh ta nghe. 

Cô vừa khóc vừa cười tóm tắt về quá trình họ quen biết đến những chuyện buồn cười. Mãi đến cuối cùng, cô mới phát hiện anh ta im lặng một cách bất thường, trên khuôn mặt tràn đầy vẻ thương xót.

Tương Tuân kéo cô đến phòng rửa mặt: “Dư Tây, em nhìn xem ở đây có giống như đã từng có người khác đã sống không?”

Anh ta nhìn cô giống như người mắc bệnh hoang tưởng giai đoạn cuối đang tự tưởng tượng ra người đàn ông hoàn mỹ vậy.

Tất nhiên, anh ta nghĩ vậy cũng phải thôi.

Giờ Dư Tây mới phát hiện trong phòng chỉ có đồ của chính mình. Chiếc cốc của người đàn ông dựa vào cốc súc miệng của cô đã biến mất, sữa rửa mặt không thấy đâu, dao cạo râu cũng mất tăm… Tất cả mọi thứ đều không còn nữa rồi, cứ như anh chưa từng xuất hiện vậy!

“Còn có sợi dây chuyền anh ấy tặng mẹ em…” – Cô lục tung vali của mình ra tìm kiếm, nhưng vẫn không thấy nó đâu cả.

“Cả bức tranh anh ấy vẽ cho em…” 

Cuối cùng, cô vẫn không tìm thấy nó.

Cô có một giấc mơ tuyệt đẹp như bao người tại thành phố lãng mạn nhuốm đầy hơi thở nghệ thuật này, nhưng đến cuối cùng mọi thứ chỉ là một giấc chiêm bao, giờ đã đến lúc phải tỉnh mộng rồi.

Cô che mặt khóc òa, Tương Tuân ôm cô vào lòng nói: “Anh đã nói Mạc Thành đang tổ chức buổi triển lãm cá nhân ở Turin (1), chứ không đến thành phố này đâu mà…”

Chú thích: 

  1. Turin: Tỉnh Torino (tiếng Piemonte: Provincia ëd Turin, tiếng Ý Provincia di Torino) là một tỉnh ở vùng Piemonte của Ý. Thủ phủ là thành phố Torino. Tỉnh này có diện tích 6.830 km², tổng dân số 2.277.686 (31.12.2007). Có 315 comuni (đô thị) trong tỉnh này ([1] Lưu trữ 2007-08-07 tại Wayback Machine) – số lượng đô thị trong một tỉnh nhiều nhất Italia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8