Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiểu Hoàng Hậu
Phần 6

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:27:00 | Lượt xem: 3

5

“Đứng lên đi, đừng quỳ nữa.” Tiêu Thừa Dực vỗ vỗ lên bàn: ‘‘Lại đây chơi cờ với trẫm.”

Sau khi chơi vài ván cờ, Tiêu Thừa Dực nhìn ta với ánh mắt kỳ lạ: “Nhóc con, cũng khá đấy, xem ra ngươi đúng là giấu tài, giả ngu để bắt cọp.”

Ta vội đáp: “Là ngài nhường thần nữ mà thôi.”

Ngài đưa tay gõ nhẹ lên đầu ta: “Nói chuyện đàng hoàng, đừng có như người khác, mở miệng ra là tâng bốc trẫm.”

“Dạ.”

“Nhưng mà, ngươi chỉ nên thể hiện tài nghệ chơi cờ này trước mặt trẫm thôi, trước mặt người khác, nhớ giấu đi sự thông minh của mình.”

“Hả?” Ta ngẩng đầu, ánh mắt ngây thơ và vô tội nhìn ngài.

“Ngươi ấy, những cái khôn vặt này chỉ cần dùng để đối phó với đám phi tần trong hậu cung là đủ rồi, nghĩ rằng có thể che giấu được trẫm sao? Ngươi nghĩ rằng bao nhiêu năm chinh chiến của trẫm là vô ích à?”

Ta cúi đầu không dám nói gì.

Bị phát hiện rồi sao?

Phải rồi, từ sau khi ta phá hỏng lần thị tẩm của Lương phi, nàng không dễ dàng tha thứ cho ta.

Mời ta uống trà chỉ là màn thăm dò đầu tiên.

Sau đó, nàng liên kết với vài phi tần khác, âm thầm hãm hại ta.

Nhưng ta đều đã phản đòn lại, tiện thể còn gửi cho họ vài “món quà nhỏ.”

Những việc này, ta làm không để lại dấu vết, không chút sơ hở, họ chỉ còn biết trách mình xui xẻo. Hơn nữa, họ là người gây hấn trước, cũng có lý do, họ càng sợ chuyện lớn, ta lại tố cáo lên thái hậu.

Nhưng giờ đây, họ đã chuyển mục tiêu.

Kẻ thù của họ đã từ ta trở thành Dung phi.

Ta lập tức hiểu ra: “Hoàng thượng, ngài…”

Ngài giơ ngón tay lên: ‘‘Suỵt” một tiếng, nhìn ta với đôi mắt long lanh: “Biết trong lòng là được rồi, tai vách mạch dừng.”

Ta nhìn ngài, cười mỉm.

Ngài vỗ nhẹ lên đầu ta: “Trong cả cung này, ngươi là kẻ rắc rối nhất.”

*

Dung phi đã bị hạ độc.

Người hạ độc là người trong cung của Lương phi.

6

Khi Tiêu Thừa Dực đến cung của Lương phi, nàng quỳ trước mặt ngài, nước mắt ngắn nước mắt dài: “Thần thiếp vô tội, thần thiếp thực sự vô tội, xin hoàng thượng minh xét.”

Tiêu Thừa Dực không cho nàng cơ hội biện bạch, lập tức đày nàng vào lãnh cung.

Dung phi đã qua đời.

Nhưng bên ngoài cung, lại xuất hiện một cô nương mở quán rượu.

Tìm một cơ hội, Tiêu Thừa Dực hỏi ta: “Nhóc con, có muốn cùng trẫm xuất cung không?”

Ta gật đầu điên cuồng.

Muốn chứ, ta muốn đến phát điên rồi.

Tìm một cơ hội, Tiêu Thừa Dực cải trang thành công tử thế gia, còn ta được hóa trang thành tiểu đồng, cả hai lặng lẽ xuất cung.

Chúng ta đi đến tửu quán Minh Nguyệt, một nữ tử trang điểm nhẹ nhàng cười tươi đón tiếp chúng ta, bên cạnh nàng còn có một nam tử cười e thẹn.

Dung Nguyệt sắp xếp cho chúng ta một phòng riêng, tự tay rót rượu ngon, cười nói: “Tiểu hoàng hậu, người không biết đâu, phu quân của người còn tinh ranh hơn cả hồ ly.”

Ta bị mùi rượu kích thích, tay cầm chén rượu định thử một ngụm.

Kết quả Tiêu Thừa Dực giật lấy, tự mình uống cạn, uống xong thì liếc Dung Nguyệt một cái: “Ngươi đang nói nhăng nói cuội gì vậy?”

Ta há hốc miệng, thì ra cách họ thực sự đối xử với nhau là như thế này.

Về Dung Nguyệt, chính là Dung phi, Tiêu Thừa Dực đã kể cho ta nghe đầu đuôi câu chuyện.

Dung phi, tức Dung Nguyệt, có một người em gái giống hệt mình tên là Dung Niệm.

Hai chị em nương tựa vào nhau mà sống.

Nhưng một ngày kia, Dung Niệm c.h.ế.t dưới tay thủ lĩnh của Đạt Tát, Dung Nguyệt thề sẽ báo thù cho em gái, vì thế nàng đã tìm đến Tiêu Thừa Dực.

Tiêu Thừa Dực đã giúp nàng toại nguyện.

Nàng thành công xâm nhập vào Đạt Tát, g.i.ế.c thủ lĩnh, làm rối loạn tình thế, Tiêu Thừa Dực nhân cơ hội họ đang như rắn mất đầu, lấy lại toàn bộ đất đai của Nam Triều mà họ đã chiếm đóng.

Để Dung Nguyệt có thể thoát khỏi chốn thị phi này một cách hợp lý, Tiêu Thừa Dực đã ngầm ám chỉ để Đạt Tát “tặng người” đến.

Dung Nguyệt lườm một cái, rồi lại rót rượu cho ngài: “Nói nghe hay thì là ngài muốn cứu ta khỏi nước lửa, nói khó nghe thì ngài chính là lợi dụng ta để hạ bệ cả nhà Lương phi, và bảo vệ tiểu hoàng hậu.”

Dung Nguyệt nhìn ta: “Người không biết đâu, mỗi lần đến gặp ta, ngài ấy đều nói, ngươi có biết thái hậu và những lão già đó kỳ quặc đến mức nào không, dám tìm cho ta một hoàng hậu nhỏ hơn ta một giáp.”

“Ta cần hoàng hậu hay cần con gái nuôi đây, lúc nào cũng đòi ta nướng đùi cừu, không cho thì lại khóc lóc với ta, thực phiền phức.”

Mặt ta đen như mực.

Nhưng lại không dám phát tác.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8