Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tình yêu không phải nhu yếu phẩm
Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:28:16 | Lượt xem: 3

Hai giờ sáng, tôi nhận được cuộc gọi từ bạn trai.

“Nhạn Nhiên, anh đau bụng, em có thể đến ở cùng anh được không?”

Đau bụng?

Khi tôi nghe thấy lời này trong lúc đang buồn ngủ, tôi vội ngồi dậy khỏi giường, bước ra khỏi cửa mà không nói một lời.

Anh là bác sĩ phòng cấp cứu.

Làm việc ca đêm.

Đến bệnh viện, tôi cũng không suy nghĩ nhiều mà gõ nhẹ cửa phòng trực của bác sĩ rồi đẩy cửa ra.

Chiếc giường phồng lên.

Tôi bước lại gần thì thấy có hai người nằm đó.

Một người là bạn trai tôi, Chu Đức Sâm.

Người còn lại là Tần San San, một y tá trẻ ở khoa cấp cứu.

Tôi chợt sững người tại chỗ, chiếc ô còn đang nhỏ giọt nước bị sức lực của tôi ném xuống đất.

Chu Đức Sâm cau mày trước tiếng động đột ngột đó. 

Khoảnh khắc anh mở mắt ra và nhìn thấy tôi, trong mắt bỗng hiện lên một tia hoảng sợ.

“Nhiễm Nhung, sao em lại ở đây?” Anh ngồi dậy, vô thức kéo chăn đắp cho người bên cạnh.

Đây là cháy nhà mới lòi mặt chuột sao?

Tôi mím môi, vô cảm nói ra sự thật: “Anh nói anh bị đau bụng nên muốn em đến chỗ anh kia mà.”

Anh lại cau mày, một lúc sau mới hiểu ra, giải thích: “Anh chỉ gọi đại vậy thôi.”

“Chỉ gọi đại vậy thôi?” tôi lặp lại, “Gọi cho tôi vào lúc hai giờ sáng mà vẫn chỉ là gọi đại thôi sao.”

Anh mở miệng, nhưng chưa kịp phản bác, giọng nói tức giận bị đè nén của tôi lại vang lên: “Tôi đến đây để hỏi xem tại sao anh lại lên giường với người phụ nữ khác, vì lý do công việc à?”

“Trịnh Nhiên, đừng gây sự vô cớ.” Giọng nói có chút bất đắc dĩ của anh vang lên.

“Gây sự vô cớ à?” Tôi tức giận cười lớn. 

Tôi không thể kìm nén được cảm xúc dâng trào trong lòng nữa, giọng nói càng lúc càng lớn “Nếu muốn chia tay thì cứ việc nói, đừng làm chuyện tồi tệ như vậy.”

Bệnh viện về đêm rất yên tĩnh, giọng nói của tôi vang vọng khắp hành lang.

Âm thanh rất lớn.

Anh mệt mỏi xoa xoa lông mày: “Sao lại nhắc đến chuyện chia tay? Đừng làm ầm ĩ lên.”

Làm ầm ĩ cái chó gì chứ?

“Anh ngủ với người phụ nữ khác, tôi không được làm ầm ĩ lên sao?”

Tần San San vẫn nằm giả c.h.ế.t cuối cùng cũng ngồi dậy, chậm rãi vuốt tóc: “Chị Nhiên Nhiên, chị đừng suy nghĩ nhiều, tôi và bác sĩ Chu cùng nhau làm ca đêm, phòng trực chỉ là một nơi nghỉ tạm thời của chúng tôi mà thôi, chúng tôi không có quan hệ gì hết, cũng chưa phát sinh chuyện gì đâu.”

Tôi nghe ra được một chút buộc tội trong giọng nói ngây thơ của cô ta.

Nghe như tôi không có ý thức mà đến càn quấy vẽ chuyện về bọn họ vậy.

Tôi nhếch môi cười vô cảm: “Tôi nhớ không lầm thì y tá các cô có phòng trực của y tá phải không? Tại sao lại ngủ trong phòng trực của bác sĩ?”

Chu Đức Sâm khẽ giật mình, không hài lòng với thái độ hung hãn của tôi, “Đừng gây sự nữa, bên ngoài đang mưa sấm sét, cô ấy sợ ngủ một mình.”

“……Còn tôi thì sao?”

Bên ngoài trời đang sấm sét và đang mưa, tôi chạy đến đây lúc hai giờ sáng, không sợ sao?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8