Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tôi Ổn, Anh Ta Không Xứng
Chapter 8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:32:26 | Lượt xem: 4

Cảm thấy mặt hơi tê, tôi vô thức mở mắt ra.

Những gì hiện ra trong tầm mắt là một người phụ nữ hốc hác đang run rẩy vuốt ve má tôi.

Trong mắt tựa hồ như đang rưng rưng

Tôi chớp mắt không tin nổi, “Mẹ?”

Chúng tôi chưa bao giờ gặp nhau kể từ khi mẹ đuổi tôi đi khi tôi còn nhỏ.

Ngay cả khi Dương Kỳ gia nhập làng giải trí và gia đình họ chuyển đến thành phố này, bà ấy cũng chưa bao giờ đến gặp tôi.

Khi tôi bất ngờ nhìn thấy bà ấy, sự bối rối, đau đớn, thờ ơ và một chút vui mừng mà tôi không muốn thừa nhận chợt lóe lên trong lòng tôi lúc đó.

“Tinh Tinh, bác sĩ nói con nghỉ ngơi không tố, bị tụt huyết áp. Một thời gian nữa sẽ ổn thôi.”

“Mẹ… đến đây để làm gì?”

Trong mắt mẹ tôi thoáng qua một tia do dự, nhưng lại không nói.

Tôi nhìn ánh mắt ngập ngừng của bà ấy, chợt nhận ra điều gì đó.

Biểu cảm của tôi dần dần nguội đi, tôi cau mày nhìn vào mắt bà ấy, bình tĩnh hỏi:

“Mẹ đến tìm con vì Dương Kỳ à?”

Mẹ tôi chợt bật khóc, “Em gái con vừa gọi cho mẹ, nói rằng con bé đã bị cảnh sát bắt đi. Là con đã báo cảnh sát.”

“Mẹ đã biết hết tất cả. Mẹ biết toàn bộ sai lầm là do em gái con.”

“Nhưng con bé vẫn còn trẻ, con thực sự muốn hủy hoại con bé sao?”

Quả nhiên.

Tôi nhếch môi mỉa mai: “Vậy nên?”

“Cô ta vẫn còn trẻ, nhưng tôi chỉ hơn cô ta một tuổi thôi.”

“Mẹ nói tôi muốn hủy hoại cô ta, chẳng lẽ không phải cô ta hủy hoại tôi trước à?”

Tôi đã cố gắng hết sức để kiềm chế cơn tức giận của mình.

“Cô ta biết Thẩm Ngạn là bạn trai của tôi, nhưng khi ở đoàn phim, cô ta trăm phương ngàn kế để tiếp cận anh ấy, cướp đi anh ấy.”

“Rõ ràng là họ đã phản bội tôi, cô ta còn xúi giục Thẩm Ngạn đe dọa bà nội bằng những bức ảnh riêng tư của tôi. Cô ta biết rằng bà nội là người quan trọng nhất đối với tôi, và chính cô ta là người đẩy bà xuống.”

Mẹ tôi nhìn tôi dần mất khống chế, cuối cùng chỉ có thể bất lực nói: “Nhưng bà của con không phải không có vấn đề gì sao? Kỳ Kỳ dù sao cũng là em ruột của con, con có thể tha thứ cho con bé một lần được không?”

“Tinh Tinh, mẹ biết những năm này con rất nhớ mẹ. Mẹ thường xuyên xem tin tức giải trí và xem phim truyền hình con đóng. Mẹ cũng rất nhớ con và quan tâm đến con.”

“Chỉ cần con bảo bà nội của con ký vào giấy hòa giải, mẹ sẽ đền bù cho con tất cả những gì mẹ đã nợ con bao năm qua.”

Đơn đớn lan khắp cơ thể tôi.

“Đền bù?” Tôi gay gắt hỏi: “Mẹ muốn bồi thường thế nào?”

“Năm tôi giải nghệ, tôi bị bệnh nặng sắp chết. Ngày đó tôi gọi mẹ, muốn mẹ đến gặp tôi. Nhưng mẹ lại hỏi tôi có bị ốm nặng không và nói rằng sắp đến dự lễ tốt nghiệp của Dương Kỳ, bảo tôi có thể đợi thêm một lát được không?”

“Mẹ nói rằng mẹ thường xem tin tức, nhưng bệnh tình của tôi đã được giới truyền thông đăng rộng rãi, nhưng mẹ lại hoàn toàn không biết gì về nó.”

“Mẹ à, mẹ thực sự quan tâm đến tôi sao?”

Rõ ràng là không muốn lãng phí thêm bất kỳ cảm xúc nào cho người này, nhưng vẫn không thể kìm nén được sự bất bình trong lòng.

“Chúng tôi đều là con gái của mẹ, nhưng tại sao, tại sao mẹ không thể đối xử công bằng với tôi một chút?”

Mẹ tôi hoàn toàn choáng váng, nhìn tôi bằng ánh mắt phức tạp và áy náy

“Mẹ.”

“Đây là lần cuối cùng tôi gọi mẹ là mẹ.”

Tôi ngẩng đầu lên và thờ ơ nhìn mẹ tôi.

“Bà nội sẽ không ký giấy hòa giải.”

“Bà Đường, Dương Kỳ làm sai, bà luyến tiếc không muốn trừng phạt, vậy thì luật pháp sẽ giúp bà giáo dục tốt đứa con gái duy nhất của bà.”

Mẹ tôi kinh ngạc đến ngẩn người tại chỗ, vành mắt dần đỏ lên.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8