Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Từng Bước Hãm Sâu
Chương 02

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:50:07 | Lượt xem: 4

Đầu tôi ngả vào khuỷu tay anh, cổ yếu ớt ngửa ra sau và thở hổn hển.

“Anh trai…”

Hạ Du Bạch l.i.ế.m khóe môi, thấp giọng cười.

“Mới vừa hôn một cái đã không chịu nổi rồi sao? Vậy ai cho em dũng khí hạ thuốc anh?”

“Anh ơi, anh đừng như vậy, em sợ.”

Từ sâu trong cơ thể bỗng dâng lên cảm giác ngứa ngáy trống rỗng.

Suy nghĩ của tôi trở nên hỗn loạn.

Lý trí nói cho tôi biết, Hạ Du Bạch là anh nuôi trên danh nghĩa của tôi, hai chúng tôi không thể làm ra hành động thân mật như thế này.

Tuy nhiên cơ thể nhịn không được mà tiến lại gần anh.

Hạ Du Bạch lặng lẽ nhìn tôi, cảm xúc nơi đáy mắt cuộn trào mãnh liệt.

Như thể dã thú chờ đợi thời cơ.

Anh giơ tay nhéo vành tai tôi.

Ngay tức khắc, cơ thể như có vô số dòng điện chạy qua.

Tôi chỉ cảm thấy sự khô nóng đang lan tràn khắp nơi.

Anh vòng một tay qua eo và nhấc m.ô.n.g của tôi lên, để hai chân tôi quấn quanh thắt lưng anh.

“Đừng sợ, anh trai sẽ không động vào em.”

Tôi vô thức ôm chặt lấy cổ anh, phát ra tiếng rên nhỏ.

“Anh ơi, em sai rồi.”

“Anh thả em xuống đi.”

“Em khó chịu.”

“Mãn Mãn, nếu em cử động nữa thì sẽ rơi xuống đó.”

Anh giả vờ nới lỏng tay, doạ tôi theo bản năng co rúm lại trong n.g.ự.c anh.

Theo sau đó là tiếng cười cợt của Hạ Du Bạch.

“Anh lại cười em.”

“Ừ, anh trai sai rồi.”

Hạ Du Bạch nhẹ nhàng dỗ dành tôi, tính tình ôn hoà hơn bao giờ hết.

Tôi gây ra động tĩnh ồn ào quá lớn.

Anh không kịp ôm tôi lên lầu mà chỉ có thể bế tôi đến phòng sách gần đó, rồi đặt tôi xuống bàn sách.

“Hu hu hu, em muốn tự đi.”

Hai chân tôi đạp loạn ở giữa, gạt đổ cái ly bên cạnh.

Hai ly nước có hoa văn giống nhau rơi xuống tấm thảm nhung lông, lăn lộc cộc một vòng, cuối cùng va vào nhau tạo ra tiếng vang giòn giã.

Tầm mắt tôi rơi vào trên ly nước, tôi dần dà ý thức được.

Tôi đã hạ nhầm thuốc.

Tự mình uống ly nước có vấn đề kia!

Hạ Du Bạch rút một miếng khăn giấy khử trùng, tỉ mỉ lau sạch ngón tay.

Đối mặt với vẻ bàng hoàng của tôi, anh đột nhiên bật cười.

“Đại tiểu thư, giờ em mới phản ứng được à?”

Cổ họng tôi bỗng dưng khô khốc, nhiệt độ trên cơ thể chỉ tăng chứ không giảm.

Sắp đốt sạch cả lý trí của tôi.

Anh đã phát hiện ra từ lâu?

Vậy tại sao vừa nãy anh lại bắt tôi phải chịu trách nhiệm với anh?

Tôi cau mày, ấm ức đến nỗi bật khóc.

Hạ Du Bạch khẽ hôn vào bụng tôi trấn an.

Anh quỳ một gối xuống giữa hai chân tôi, tiếp đó đưa tay lên che khuất mắt của tôi.

“Chỉ là phản ứng sinh lý bình thường thôi, khóc cái gì?”

Giữa mớ hỗn độn, tôi chợt nhớ đến cảnh tượng ngày xưa.

Khi Hạ Du Bạch còn là sinh viên năm nhất, anh đã giành được huy chương vàng trong cuộc thi Vật lý quốc tế.

Trong bữa tiệc tối ăn mừng, xung quanh đều vang lên âm thanh nịnh hót.

“Du Bạch, cậu đã giành được hạng nhất thế giới rồi, mục tiêu tiếp theo của cậu là gì?”

“Mục tiêu của tôi là đứng thứ hai.”

“Đứng thứ hai có gì tốt? Cậu đã là người đứng đầu rồi mà. Sao thế, cậu lại khiêm tốn nữa? Bớt lấy mấy cái cớ theo đuổi cơ hội tiến bộ lừa chúng tôi đi.”

Vượt qua biển người, anh cũng bình tĩnh nhìn chằm chằm tôi như thế này, sau đó mỉm cười và không nói thêm lời nào nữa.

Mà người đứng thứ hai trong cuộc thi đó, chính là tôi.

2.

Ngày hôm sau, tôi tỉnh dậy trên giường của Hạ Du Bạch.

Những ký ức đáng xấu hổ tràn vào tâm trí tôi.

Tôi xoay người lấy gối che kín mặt, vừa xấu hổ vừa tức giận.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8