Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tướng Quân Mãi Chưa Về
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 13:51:12 | Lượt xem: 3

“Ta… Ta nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ với chất lượng tốt nhất, đảm bảo hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ.”

“Những thứ đã học trong mấy ngày nay đều nắm vững chưa? Trở về bảo đám người kia dựa theo phương thuốc này mỗi ngày nấu cho thiếu gia nhà ngươi ba bữa. Quan trọng nhất là, không được nói cho bất kỳ ai khác biết.” Lâm tiểu thư đưa cho ta một quyển sách – “Bị thương ngoài da nên ăn gì? Đứa trẻ nhà hàng xóm nhìn mà thèm chảy nước miếng!”

Ta cảm thấy mình rất có tố chất. Lần đầu tiên ra ngoài làm việc đã là độ khó địa ngục của gián điệp hai mang. Nhưng may mắn là sau khi nhận được một phần lương đầu bếp và hai phần lương gián điệp, ta cũng coi như đã hoàn thành nhiệm vụ một cách suôn sẻ.

Thiếu gia ăn dược thiện mau chóng khỏe lại, nửa tháng sau đã có thể xuống giường, một tháng sau đã có thể cùng Bạch tiểu thư va chạm lần trước ra ngoài dạo phố.

Quyển sổ sách tráo đổi được từ Lâm phủ, thiếu gia luôn cầm trên tay ngắm nghía, còn vừa cười vừa nói “Chữ của Vãn Vãn thật xấu”.

Lúc trước khi đăng thông báo tuyển dụng, người đâu có nói một trong những nội dung công việc là ăn thức ăn cho chó đâu.

Tối giao thừa hôm đó, thiếu gia về rất muộn, người nồng nặc mùi rượu, vừa về đến nhà đã chạy thẳng vào bếp.

Ta đang tính toán tiền lương tăng ca dịp Tết, thấy huynh ấy xông vào liền giật mình.

Huynh ấy đỏ hoe mắt túm lấy ta, nhe răng như một chú cún con: “Ngươi đã làm Đông Pha nhục cho Vãn Vãn sao?”

“Không phải ta, không phải ta, thiếu gia tha mạng!” Mặc dù ta không biết tại sao huynh ấy lại nổi giận vì một món ăn, nhưng vẫn thành thật trả lời.

“Vậy là ai? Trong phủ chúng ta, ai biết làm Đông Pha nhục?” Rõ ràng người bị túm là ta, nhưng ta lại cảm thấy huynh ấy còn bất lực hơn cả ta.

“Không có ai làm cho Lâm tiểu thư.” Ta nói thật, “Có lẽ… là nàng ấy ăn ở tửu lâu bên ngoài? Nhớ nhầm?”

Cuối cùng huynh ấy cũng buông tha cho ta, hai mắt đỏ hoe, vẻ mặt ảm đạm, uất ức lẩm bẩm một câu “Dạy ta”, sau đó liền lảo đảo rời đi.

Ta do dự nửa nén nhang mới quyết định miễn cưỡng đỡ huynh ấy về phòng. Bởi vì ta đã cân nhắc kỹ lưỡng, đỡ huynh ấy sẽ không được trả thêm tiền công, nhưng nếu để huynh ấy cứ như vậy mà đi lung tung, nói không chừng sẽ đốt nhà bếp mất, đến lúc đó ta lại là người phải dọn dẹp.

Chuyện sau đó thì cả thành đều biết. Bạch tướng lấy quyển sổ sách giả mạo kia tố cáo Lâm phủ tham ô, hoàng thượng phái người điều tra Lâm phủ, kết quả lại ngoài ý muốn bắt được con cáo già – Bạch tướng.

Thiếu gia từ trước đã âm thầm thu thập chứng cứ Bạch tướng hà h.i.ế.p dân lành, tham ô tham nhũng nhiều năm qua, nhân cơ hội này liền nhanh chóng báo cáo lên triều đình. Nghe nói có thế lực của thái hậu muốn ngăn cản, nhưng lần này chuyện tham ô quân lương đã khiến chiến sự thảm khốc, binh sĩ bỏ mạng nơi đất khách quê người, triều đình phẫn nộ, ngay cả hoàng thượng cũng bị chấn động, nên cuối cùng Bạch tướng vẫn bị bắt giam.

Sau khi Bạch tướng bị cách chức, ta có hỏi thiếu gia, “Sao người biết chắc chắn Bạch tướng sẽ dùng quyển sổ giả đó hãm hại Lâm phủ?”

Thiếu gia đang múa bút luyện chữ, nghe vậy liền khẽ cười, nói: “Mỗi năm viết câu đối xuân cho Lâm phủ không phải là viết cho vui, ta am hiểu Lâm lão gia như vậy, làm sao có thể không biết chữ viết của ông ấy chứ?”

Nói xong liền đẩy tờ giấy trước mặt đến trước mặt ta, trên đó viết:

“Thủa nhỏ vừa gặp đã thầm thương,

Năm năm tháng tháng nguyện cùng đường .”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8