Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Xuyên không ta trở thành tiểu thư quyền thần được phu quân sủng ái
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-16 14:39:34 | Lượt xem: 4

Khi trở về, Lâm Y vội vàng mang thuốc vào trong rồi cùng Thiên Kỳ chế thuốc còn Đường Chấn tìm Chính Vũ báo cáo. Đường Chấn đi tới phòng gập Chính Vũ đang bàn việc với quan Tổng trấn Thiên Hoa. Đường Chấn hành lễ: “bái kiến vương gia, Thanh đại nhân.” vị Thanh đại nhân đứng dậy gật đầu rồi giơ tay mời anh ngồi xuống ghế. Đường Chấn nói: “vương gia, thuộc hạ quan sát đất đai ở đây có vẻ khô cằn, xong đợt dịch này e là bá tánh lại thêm nạn đói, hôm nay đi theo chỉ dẫn của Thanh đại nhân thì thấy một con suối lớn. Nếu có thể chúng ta gọi người đào một đường nước dẫn nước suối về đây cho bá tánh sử dụng thì sẽ không lo dịch bệnh và có nguy cơ mất mùa nữa.”

Chính Vũ suy nghĩ rồi nói: “nếu được như vậy là quá tốt.” rồi chàng quay qua Thanh đại nhân: “Thanh đại nhân, ngài thấy sao?”Thanh đại nhân: “vương gia, kế sách Đường tướng quân rất hay, nhưng bá tánh hiện đang dịch bệnh như vậy, sức người không có. E chỉ với sai nha trong phủ hạ quan sợ không thể làm nổi.”

Đường Chấn lên tiếng: “người thì ta đã có, vương gia khi ta đi hái thuốc vô tình gập một đám thổ phỉ, tướng tá to khỏe có thể làm được việc này.”

Chính Vũ gật đầu: “được. Vậy việc này ta giao cho ngươi. Tranh thủ làm cho bá tánh được dùng nước sạch nhanh nhất.”Đường Chấn nhận lệnh lui ra miệng lầm bầm: “hừ dám động tới Lâm Y, các ngươi hãy chuẩn bị tinh thần đi.” miệng khẽ nở nụ cười lạnh rồi đi đến y phòng.

– ————*******————-

Lâm Y cùng Thiên Kỳ tất bật pha thuốc, Thiên Kỳ thì mang thuốc được phân loại đem ra sắc rồi cho mọi người dùng thử còn Lâm Y vừa phân loại thảo dược vừa giã thuốc, tay liên tục đưa lên lau mồ hôi trên trán. Đường Chấn nhìn cô như vậy tim dường như có chút đau. Chính Vũ vốn định đến phụ Thiên Kỳ nhưng thấy anh cứ đứng ở cửa ngắm Lâm Y thì bước đến đứng sau lưng lên tiếng: “ngươi sao vậy? ngươi và ta vào sinh ra tử nhưng ta chưa bao giờ thấy ngươi để ý một nữ nhân như vậy.”

Đường Chấn giật mình vội quay lại nói: “vương gia, thuộc hạ….”

Chính Vũ nói: “ngươi theo ta bao năm, không lẽ ngươi nghĩ gì ta không hiểu sao?” thấy Đường Chấn im lặng chàng nói tiếp: “Lâm Y là cô nhi, thân là nô tỳ, ngươi là đại tướng quân, ngươi có chắc…”

Đường Chấn vội nói: “thuộc hạ không hề chê cô nương ấy, chuyện thuộc hạ thích Lâm Y cũng có nói qua với phụ mẫu, họ cũng vui vẻ gật đầu. Thuộc hạ chỉ sợ Lâm Y cô ấy…”

Chính Vũ nói: “Lâm Y là một cô nương tốt, ngươi phải cố mà nắm giữ, giờ ngươi hãy tiếp cận để Lâm Y nhận ra tình cảm của ngươi. Còn lại ta và Kỳ Kỳ sẽ lo.”

Như trút được bầu tâm sự, anh vui mừng đa tạ Chính Vũ rồi cả hai buớc vào trong. Chính Vũ nói: “Kỳ Kỳ để ta phụ nàng sắc thuốc.” Thiên Kỳ mệt đứt hơi nên không để ý gì chỉ gật đầu. Chính Vũ quay qua nháy mắt với Đuờng Chấn rồi vội chạy lại bưng thuốc rồi mang đi nấu phụ nàng.

Đường Chấn buớc lại Lâm Y nói: “ta có thể giúp gì không?”

Lâm Y tay vẫn giã thuốc, mặt không ngẩng lên nói mà không để ý từ ngữ: “không cần đâu ạ, nô tỳ làm là được rồi.”Đường Chấn chau mày nói: “Lâm cô nương nói gì?”

Lâm Y giật mình ngẩng lên nói còn đầu lắc lia lịa: “A!! Nô…a…ta không… không cần giúp đâu.” Mỗi lần nhìn ánh mắt Đường Chấn khi cô lỡ xưng “nô tỳ” là dọa cô muốn hồn vía lên mây.

Đường Chấn thấy bộ dạng đáng yêu của cô mà bật cuời nói: “để ta giúp cho, thêm người càng nhanh mà.” rồi giành cối thuốc trong tay cô mà giã. Lâm Y không biết làm sao đành chạy đi lấy cái ghế cho anh ngồi bên cạnh giã thuốc còn cô thì phân loại cùng xem công dụng của các thảo dược.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8