Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Bạn trai cũ bị tôi đá giàu lên rồi
Chương 16

Cập nhật lúc: 2026-03-16 18:07:18 | Lượt xem: 3

Tiêu Thác ngồi ăn cơm hộp bên lề đường với tôi.

Nói cũng thật ngại quá, Tiêu Thác đã giúp tôi nhiều như vậy, mà ngay cả ăn chung một bữa cơm nghiêm túc tôi cũng không mời nổi, chỉ đành gắp miếng trứng gà trong món trứng xào cà chua ở hộp cơm của tôi bỏ vào trong hộp cơm của hắn.

Cũng may Tiêu Thác không chê bai, còn hỏi tôi dạo này sống thế nào.

Tôi nói rõ sự thật.

Hắn bèn dừng đũa: “Mạnh Đình Hi biết em…”

Tôi lắc đầu, giả bộ ung dung nói: “Tội phạm g.i.ế.c người đó, rất kinh tởm! Hơn nữa, em sắp gom đủ tiền rồi, sẽ rời khỏi nhà anh ấy sớm thôi, về sau, chắc là sẽ không còn lý do để gặp nhau nữa. Cứ để anh ấy nghĩ em là loại phụ nữ xấu xa chê nghèo yêu giàu đi!”

Nói xong, tôi ăn một miếng cà chua, chua đến mức tôi suýt trào nước mắt.

Người bên cạnh im lặng rất lâu: “Nếu như không có nơi nào để đi, có thể tới tìm anh, ở phía tây ngoại ô anh còn một căn nhà bỏ trống, còn có…” Hắn dừng một chút lại nói: “Anh đã nói chờ em, anh vẫn giữ lời.”

Người đi đường đi tới đi lui, mặt trời trên đỉnh đầu chói chang nhức mắt, cây xanh ở bên cạnh giống như tan chảy ra rồi, tôi đưa tay lên che chắn.  

“Cảm ơn anh nhé, Tiêu Thác, nhiều năm vậy rồi em nợ anh quá nhiều, thế nhưng, anh đừng chờ em. Em ấy à, sẽ không thích người khác.”

Trò chuyện với Tiêu Thác rất lâu, đến mức quên luôn chuyện buổi tối phải đến quán mỳ hoành thánh làm việc, chờ tôi chạy đến nơi, phiên chợ đã sắp tna.

Từ xa xa, tôi đã trông thấy một người đang dựa vào bên cạnh cây liễu, chiếc sơ mi trắng và quần tây được cắt may vừa người đứng cùng khung cảnh tàn phiên này thật không hợp tí nào.

Thấy tôi đến, người nọ vốn đang sững người nhìn ra xa xăm vội thẳng người, anh ném mẩu t.h.u.ố.c lá trong tay xuống đất giẫm tắt nó, anh há miệng như muốn nói gì đó nhưng cuối cùng chỉ vỗ vỗ lên chiếc xe đạp: “Ứng Triêu Triêu, tôi đã lắp bánh xe lại cho cô rồi.”

Tôi đến gần, chiếc xe đạp mỗi lần đạp đều phát ra tiếng ồn kia không chỉ được lắp lại bánh mà xích còn được tra dầu, phanh tay cũng được thay, trên tay lái còn có đèn phụ.

“Sao anh lại ở đây?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8