Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Cặp Đôi Oan Gia Showbiz
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 21:42:43 | Lượt xem: 3

5.

Bình thường quay phim mệt c.h.ế.t đi được, có trời mới biết tôi muốn nằm bẹp trong phòng ngủ đến mức nào.

Ban ngày, những người khác đều chọn đối tượng yêu thích, người thì thả thính, người thì làm bánh ngọt, người tâm sự chuyện đời, người thì tranh nhau đấu đá.

Tôi ngủ một mạch đến chín giờ, ngồi ở góc xa Tống Xuyên nhất chơi game, vui vẻ an nhàn.

Chưa được bao lâu, Tống Xuyên bước tới rót nước, dáng người cao lớn che khuất trước mặt tôi.

Tôi lặng lẽ đứng dậy đi sang chỗ khác.

Chẳng mấy chốc, Tống Xuyên lại bước tới chỗ tôi ngồi hiện tại, lấy một quả đào.

Ban đầu tôi tưởng cậu ấy lấy xong rồi đi, ai ngờ cậu lại đứng đó nhìn chằm chằm vào quả đào như đang ngắm tranh, mãi không chịu đi.

Tôi không nhịn được định đứng dậy, nhưng khi ngẩng đầu lên vô tình chạm mắt với cậu ấy.

Hàng mi như chiếc lông quạ nhè nhẹ rung, đôi mắt đen nhánh như mực giống một hố sâu không đáy, đôi môi mỏng khẽ mím làm tôi thấy nóng bừng.

Bao nhiêu năm rồi, Tống Xuyên vẫn đẹp đến mức khó tin như vậy.

Tôi quay đầu định đi, trong mắt Tống Xuyên thoáng qua một tia hoảng loạn, gần như theo bản năng đứng chắn trước mặt tôi.

Tôi bình tĩnh nhìn cậu, bề ngoài không chút gợn sóng, nhưng trong lòng thì đầy dấu chấm hỏi.

Cậu ấy… định làm gì đây?

Tống Xuyên cúi đầu, giọng nói lạnh lùng nhưng không giấu được vẻ ngoan ngoãn: “Ăn đào không?”

Bình luận trực tuyến nổ tung.

[Đậu móe, thật sự là hỏi có ăn đào không à!]

[Tại sao Tống Xuyên trước đây luôn lạnh lùng cao ngạo mà mỗi khi gặp Trần Khanh Khanh lại biến thành chú cún con thế này! Tôi không biết nói sao nữa, thực sự bị sốc rồi.]

[Biểu cảm của Trần Khanh Khanh: Tránh! Tránh! Tránh!]

[Hai người này đứng chung khung hình rõ ràng là ít nhất, cũng tránh né nhau nhất, nhưng hết lần này đến lần khác lại làm tôi thấy hồi hộp trong lòng, thật là kỳ lạ.]

Tôi từ chối ngay lập tức: “Không ăn.”

Nói xong, tôi chợt nhận ra đây là phát sóng trực tiếp.

Dù gì Tống Xuyên cũng là ảnh đế, tôi như thế này có vẻ không cho cậu mặt mũi lắm.

Vậy nên tôi sửa lời: “Đưa tôi.”

Khóe miệng Tống Xuyên khẽ cong lên: “Để tôi rửa cho cô.”

Tôi: “…”

Anh bạn, anh còn nhớ chuyện tôi chỉ là phông nền không?

Bình luận trực tuyến sôi trào.

[Trời ạ, đây là lần đầu tiên từ khi tham gia chương trình, Tống Xuyên cười đấy! Mà lại là cười với Trần Khanh Khanh?]

[Trước khi Trần Khanh Khanh để ý đến, Tống Xuyên (lạnh lùng): Tôi không cười, tôi sinh ra đã không thích cười. Sau khi chị Trần để ý đến, Tống Xuyên: Hehehe.]

Tôi nhíu mày, khi nhận quả đào đã rửa từ Tống Xuyên, vô tình chạm vào tay cậu.

Cảm giác mát lạnh, nhưng khoảnh khắc chạm vào lại như bùng lên một ngọn lửa.

Cả hai chúng tôi gần như cùng lúc rụt tay lại.

Tống Xuyên chầm chậm cuộn ngón tay dài của mình, đầu ngón tay hồng lên.

Tôi ho khan hai tiếng, cầm quả đào quay đầu bỏ đi.

Chỉ trong chưa đầy hai phút, bình luận trực tuyến nổ tung.

[Ahhh, ánh mắt anh Tống toàn bộ quá trình đều tràn đầy tình cảm, hồn tôi bay lơ lửng rồi.]

[Tôi đã tưởng tượng ra một bộ tiểu thuyết ngược tâm dài mười vạn chữ, cả thế giới đều nghĩ rằng chúng ta chẳng có quan hệ gì, thậm chí ghét nhau. Nhưng chỉ mỗi anh rõ, trong đêm khuya tĩnh lặng không ai biết, anh khao khát em đến mức nào, dục vọng, chấp niệm của anh,… (phần sau không thể phát sóng được)]

[Thế quái nào, tại sao lại dừng chứ, viết tiếp cho các thành viên VIP xem nào! Chi tiết từng hành động, biểu cảm và giọng điệu vào, từng cái một không được bỏ sót.]

[Chết tiệt, hai người này quá đỉnh. Chỉ chạm tay một chút mà tôi đã muốn hét lên rồi. Có ai đang cảm thấy muốn ship CP không? Nếu không có ai thì tôi sẽ bắt đầu ship đấy.]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8