Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đánh cược rằng em yêu chị
Chương 3-4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:18:15 | Lượt xem: 2

03.

Nửa tiếng sau, bốn người chúng tôi ngồi vào bàn ăn, phục vụ hỏi: “Các vị muốn gọi món gì?”

Giang Vân Kỳ nhàn nhạt mở miệng: “Một đĩa sủi cảo.”

Tôi ho khan, nước nghẹn trong cổ họng.

“Chị dâu uống chậm chút.” Cậu ta nhìn tôi một cách đầy quan tâm. 

Thằng nhóc này chắc chắn là cố ý.

 Giang Vân Chính ngồi đối diện bình tĩnh nói: “Súp lơ luộc, rau xà lách, diếp trời xào tỏi”

Hay lắm, đều là màu xanh.

“Ốm thì ăn thanh đạm chút.”

Giang Vân Chính vừa nói thêm một câu, em gái tôi liền giống như con đà điểu, cúi đầu xuống.

Giang Vân Chính rót cho con bé một ly nước, con bé run rẩy nhận lấy: “Cảm ơn… Cảm ơn… Anh rể.”

Không khí cực kỳ gượng gạo, một bữa ăn mà ăn xong không biết mùi vị như thế nào.

04.

“Kỷ Minh Thù, ra đây nói chuyện riêng.” 

Giang Vân Chính đứng dậy trước, quay sang nói với tôi, sau đó cúi đầu liếc nhìn em gái tôi rồi lại đưa mắt nhìn Giang Vân Kỳ: “Hai người cũng nói chuyện chút?”

Giang Vân Kỳ tỏ ra thờ ơ, trong khi em gái tôi cúi đầu như con đà điểu.

Tôi theo Giang Vân Chính ra ban công của nhà hàng, lấy hết can đảm để nói: “Chúng ta chia tay đi.”

“Chúng ta chia tay đi.” Giang Vân Chính cùng lúc nói.

“Được.”

“Được.”

Hay lắm, lại là đồng thanh.

Mối tình ngắn nhất trong lịch sử tình trường của tôi, còn chưa bắt đầu đã kết thúc.

Tốt lắm, bây giờ chúng tôi đã chia tay, thân phận đã thay đổi, tôi không cần phải xấu hổ nữa. Tôi đá Giang Vân Chính: “Giang Vân Chính, anh dám nhằm vào em gái tôi, đồ khốn kiếp!”

Giang Vân Chính đau đớn cau mày nhìn tôi: “Kỷ Minh Thù, đừng quên đêm qua cô ngủ ở đâu!”

Tôi quả thực có chút đuối lý.

“Em gái tôi mới 19 tuổi.”

“Em trai tôi cũng chỉ mới 19 tuổi.”

Tôi cố gắng hết sức để kìm nén cơn tức giận của mình, nhắc nhở anh ta: “Anh tránh xa em gái tôi ra.”

Giang Vân Chính cau mày và cười nhạt: “Vậy thì cô cũng tránh xa em trai tôi ra.”

Đầu tôi ong ong, chuyện này quả thực có chút phiền phức. Lần đầu tiên nhìn thấy Giang Vân Chính, tôi đã muốn mua một chiếc cần câu. Kiểu người sói đội lốt cừu như anh ta đã khơi dậy khát vọng chinh phục của một trap girl như tôi. Tôi muốn có được anh ta, sau đó trap anh ta. Nhưng cuối cùng người vẫn không ngủ được mà còn mất luôn em gái.

Lôi thêm em gái tôi thì thôi, lại còn thêm cả em trai anh ta vào.

Tạo nghiệp…

Rốt cuộc chúng tôi đã tạo ra mối quan hệ gì đây???

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8