Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Đồng Minh
8

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:20:22 | Lượt xem: 2

Liếc nhìn Thời Kính đứng ở xa, ánh mắt rơi trên người ta, mang theo nụ cười lười biếng, hỏi ta:

“Luyện xong rồi?”

Ta gật đầu đáp phải.

Hắn đưa tay ôm lấy tay ta, giọng điệu dịu dàng:

“Vậy thì nên học thứ khác rồi.”

Rửa đi khói bụi mồ hôi trên người.

Đã là đêm khuya.

Về đến phòng, thầy lại không có đây.

Chỉ có Vân Tế Thương ngồi sau bàn, lật xem sách trên bàn.

Thấy ta vào, hắn ngẩng đầu cười nhẹ:

“Hôm nay ta đến dạy cô.”

Hắn bảo ta ngồi xuống, còn hắn ngồi bên cạnh.

Cùng ta giảng giải những điểm chính của binh thư.

“Làm tướng đánh trận, từ trước đến nay không chỉ dựa vào sức mạnh mà thắng, nếu không có khả năng quản lý, dù có trăm vạn hùng sư, cũng chỉ là một đám mèo bệnh, chỉ có sức mạnh uổng phí, những gì có thể thắng không quá thế này.”

Giọng điệu của hắn bình ổn, lại không biết sao, luôn có thể khiến người ta nhận ra chút mùi vị không đúng.

Hắn dường như không nhận ra ta mất tập trung, vẫn cứ giảng giải:

“Phải biết rằng binh là đại sự của quốc gia…”

22

Vân Tế Thương nói rất lâu.

Nến đã cháy được một nửa.

Hắn lại như không biết mệt, nghiêm túc nói với ta, giải đáp nghi hoặc của ta.

Ta chăm chú nghiên cứu.

Cho đến khi gió qua chính đường.

Cuốn nến lúc sáng lúc tối.

Ngẩng đầu, ngoài trời tối đen, chỉ có gió rít gào bên ngoài.

Vân Tế Thương cũng ngẩng đầu:

“Trời sắp mưa, ta đi đóng cửa, cô hãy xem kỹ, đừng bị quấy nhiễu, đứt mạch suy nghĩ.”

Bánh xe gỗ nhẹ kêu.

Hắn lắc lư xe lăn đi qua.

Từng cái đóng lại.

Động tác chậm rãi, nhưng không vụng về.

Ta nhìn hắn, nhưng thân thể không thể động.

Gió nổi lên…

Tia sáng trắng nhàn nhạt lóe lên ở chân trời, kích động gió điên cuồng dần dần.

Tay không kiểm soát được mà run lên.

Cùng với cả cơ thể.

Mùi tanh của bùn đất bắt đầu tràn ngập cuồn cuộn mà đến, cành cây điên cuồng, lá rụng bay đầy.

Xào xạc vang lên.

Cho đến khi một tiếng sét vang lên ở chân trời.

Thân thể cứng ngắc không thể động dường như cuối cùng cũng phá vỡ được giam cầm.

Bút trong tay cùng nghiên mực trên bàn đều rơi xuống.

Ta phát ra tiếng thét kinh hoàng và thê lương, bịt tai, điên cuồng trốn tránh.

“A nương… A nương!”

“Lan Sinh!”

Giọng lo lắng của Vân Tế Thương vang lên bên tai ta.

Nhưng ta không kiểm soát được mình mà đáp lại hắn.

Ta rất sợ.

Ta rất sợ…

Ta dùng tiếng hét để che lấp tiếng sấm trên chân trời.

Tiếng ngã truyền đến, ta muốn mở mắt nhìn, nhưng ta biết chỉ cần ta mở mắt, sẽ thấy mẫu thân bị phụ thân ấn trên bàn, m.ổ b.ụ.n.g xẻ ngực.

Hắn giơ lên trái tim đẫm máu, đưa đến trước mặt công chúa Bộc Dương…

“Lan Sinh…”

Giọng của Vân Tế Thương truyền đến từ mặt đất.

Giãy giụa, ngã xuống.

Giọng hắn lộ ra đau đớn và khó khăn không thể nói nên lời.

Nhưng ta không thể đáp lại hắn, chỉ có thể ôm đầu, cuộn tròn ở một góc.

“Đừng qua đây, đừng qua đây…”

Ta điên cuồng ép mình vào nơi có tường.

Chỉ có nơi đó, chỉ có nơi đó mới có chút an toàn. 

Lạnh lẽo, chật hẹp.

Nhưng lần này, phía sau lại là ấm áp, khiến người ta an tâm.

Đây là lần đầu tiên trong bao năm qua, ta cảm nhận được sự an tâm đã lâu không có trong đêm mưa sấm chớp.

Mở mắt đẫm lệ mờ mịt, ta thấy Vân Tế Thương không biết thế nào đã đến bên cạnh ta, hắn ôm chặt ta trong lòng.

“Đừng sợ, Lan Sinh.”

Trên trán hắn mồ hôi lạnh nhỏ giọt, nhưng vẫn kéo lên một nụ cười dịu dàng.

Giơ tay, hắn dùng hai tay bịt tai ta lại.

Trước khi cách ly âm thanh đáng sợ đó, ta nghe thấy một lời nhẹ nhàng lọt vào tai:

“Có ta ở đây.”

23

Ta cuộn trong lòng Vân Tế Thương suốt đêm.

Sáng hôm sau, mây tan mưa tạnh, ta tỉnh dậy trong vòng tay hắn.

Mắt vẫn chưa khô lệ, trong mơ màng muốn vùng vẫy rời đi, lại bị hắn kìm giữ chặt hơn.

“Đêm mưa đã qua rồi, Lan Sinh.”

Rất nhẹ.

Như một chiếc lông vũ.

Nhẹ nhàng rơi trên trái tim nứt nẻ của ta.

Bất giác rơi lệ.

Ta mới phản ứng lại, vội vàng lau đi.

“Xin lỗi, ta không nên khóc.”

Hắn không đáp lời, chỉ ôm ta trong lòng.

“Muốn khóc thì cứ khóc, Lan Sinh, đó là quyền của nàng.

“Nàng có quyền rơi lệ.”

Hắn nói hai lần.

Mũi bỗng chua xót.

Nước mắt từng giọt từng giọt lăn xuống.

Nhưng ta vẫn không dám.

Chỉ có thể vùi trong n.g.ự.c hắn, cắn môi, nén tiếng khóc, lặng lẽ rơi lệ.

Ta không biết đã trốn trong lòng hắn bao lâu, nước mắt gần khô, ta mới ngẩng đầu, hỏi hắn:

“Chân của ngài…”

Hắn vén mớ tóc vụn trước trán ta, nói rất nhẹ nhàng:

“Đừng lo cho ta.

“Ta đã tốt hơn trước nhiều rồi.”

Ta nhìn Vân Tế Thương bảo vệ ta thật tốt, bây giờ mới muộn màng nhận ra, hắn không ngồi trên xe lăn.

Sau này ta mới biết.

Đêm đó Vân Tế Thương ngã rất thảm.

Hắn bất lực nhìn ta hét lên thảm thiết trên mặt đất, trong khoảnh khắc đó, không biết sức lực từ đâu mà đến, lại khiến hắn đứng dậy trong chốc lát, chạy đến bên ta.

Đáng tiếc chỉ là tạm thời…

Nhưng điều này dù là với Vân Tế Thương hay với ta, đều không nghi ngờ gì là một tin tốt.

Hắn từng nói, khi đứng dậy ngày trước, rõ ràng đại phu nói đã tốt lắm rồi, nhưng hắn vẫn có thể cảm nhận được sự vô lực và đau đớn thấu xương.

Nghĩ đến đêm đó ta từng thấy hắn mồ hôi lạnh nhỏ giọt, chắc là vì lý do này.

Ta dìu Vân Tế Thương, từng chút một bước đi.

Qua chuyện này, khoảng cách hắn đi được đã xa hơn trước nhiều.

Ta rất vui mừng.

Nhưng cũng lúc này, nói với hắn một chuyện.

Ta muốn về thừa tướng phủ.

Lần này, Vân Tế Thương không cản ta nữa.

Hắn chỉ hỏi ta một câu:

“Lan Sinh, nàng có kế hoạch rồi chứ?”

Ta gật đầu.

Hắn cười lên, như làn gió nhẹ thổi qua lòng ta.

“Ta tin nàng.

“Lan Sinh, muốn làm gì thì cứ làm.

“Trời có sập, còn có Hàn Thành Vương phủ đỡ cho nàngi.”

24

Gần đến cửa thừa tướng phủ.

Nhớ lại lời của Vân Tế Thương, như thể nghe thấy mộng du trong mơ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8