Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Em Gái Giáng Đầu
7

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:21:11 | Lượt xem: 1

Tôi im lặng, không biết Giang Thập Lạc đang có âm mưu gì, bề ngoài thì dường như không làm hại Giang Hồi.

Tôi bảo Giang Hồi xuống lầu âm thầm theo dõi Giang Thập Lạc, nếu cô ta lên lầu thì báo ngay, tôi sẽ vào phòng cô ta tìm trùng ruồi mẹ. 

Tôi trang bị đầy đủ áo dài quần dài, đội mũ đeo khẩu trang, còn có cả găng tay cao su, lục soát khắp phòng Giang Thập Lạc. Tìm một vòng nhưng không phát hiện gì bất thường.

Lý Đại Pháp từng nói, trùng ruồi mẹ thích nơi ẩm ướt. Cả căn phòng, nơi ẩm ướt… có một bể nước nhỏ, bên trong nuôi rùa.

Tôi nảy ra một ý nghĩ táo bạo…

Ngay lập tức ngồi xổm trước bể nước, một tay bám vào thành bể, một tay thò xuống nước bắt con rùa.

Vừa mới vớt con rùa lên, còn chưa kịp mừng thầm thì cửa đột nhiên mở toang.

Giang Thập Lạc nghiêng đầu, nhìn chằm chằm vào tôi: “Chị, chị… đang làm gì vậy?”

Tôi sững người, cười gượng gạo: “À chị… đến xem con rùa, xem nó có đói không.”

“Vậy nó có đói không?”

Tôi đặt con rùa xuống nước, đứng dậy định đi: “Nó… chắc là không đói đâu. Nếu nó không đói thì chị đi trước nhé.”

“Chị à.” Giang Thập Lạc khoanh tay chặn cửa, cười đầy ẩn ý.

“Con rùa này của em là loài ăn thịt, không ăn cá nhỏ tôm nhỏ đâu, chỉ ăn thịt đặc biệt thôi. Chị, chị có thể giúp em tìm chút đồ ăn cho nó không?”

Người tôi cứng đờ, một cảm giác lạnh lẽo lan khắp cơ thể.

Thịt đặc biệt, chẳng phải là…

10

Tôi chạy vào phòng bố mẹ, thăm dò hỏi họ về cảm nhận đối với Giang Thập Lạc.

“Em gái con rất tốt, vừa thông minh lại năng động, nhiều người trong công ty khen ngợi con bé hết lời.”

“Không phải, bố mẹ có thấy điểm gì khác thường ở con bé không?”

Bố mẹ nhìn nhau: “Có gì lạ đâu?” 

“Con ăn mặc như thế này vào đêm hôm để làm gì?” Bố cau có, không kiên nhẫn đuổi tôi, “Đi ngủ ngay, đừng có lảm nhảm suốt ngày.” 

Tôi vẫn không chịu bỏ cuộc: “Con nghĩ em ấy có chút khác người thường.” 

Mẹ tôi bỗng nổi giận, quát lên: “Cái con bé này! Mẹ thấy dạo này con càng ngày càng ngốc, đi ngủ ngay! Những gì con không nên biết thì đừng có tò mò!”

Đầu tôi lại bắt đầu đau như búa bổ, mơ hồ như thể tôi đau đến mức ngã xuống đất, nhưng bố mẹ không hề đến đỡ tôi, chỉ nhìn tôi bằng ánh mắt khinh bỉ.

11

Những ngày này, Giang Thập Lạc càng ngày càng lộng hành. Cô ta liên tiếp giành được vài hợp đồng lớn, mua chuộc lòng người trong công ty, ngày càng có nhiều người ủng hộ cô ta.

Sức khỏe của tôi ngày càng yếu, trời mới chớm thu mà tôi đã phải ăn mặc như giữa đông, những cơn đau đầu cũng ngày càng dày đặc. Tôi có lòng nhưng không còn sức để quán xuyến công việc của công ty, các đối tác của tôi cũng đòi thay người, muốn làm việc trực tiếp với Giang Thập Lạc. Tôi không đồng ý, tôi đã nhìn thấu mục đích của Giang Thập Lạc, cô ta muốn chiếm đoạt công ty làm của riêng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8