Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Em Tới Bắt Anh Đi Này
C9

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:21:52 | Lượt xem: 2

14.

Tại cổng đồn cảnh sát.

Quý Diên được cảnh sát dẫn từ trong đồn ra, chân dài bước một bước, đi đến trước mặt tôi, xách tôi lên, mở cửa xe nhét vào.

Tôi cho là Quý Diên yêu tôi, vậy chúng tôi gặp lại đương nhiên sẽ ôm nhau mà khóc.

Không ngờ, vừa tiễn cảnh sát đi, Quý Diên lại tới thẩm vấn tôi.

“Nói chút đi, Dịch Bắc Sơn.”

“Nói gì cơ?”

Tôi giả ngu.

“Nói một chút về việc cậu biến thành cô Trần này từ khi nào.”

Một khi bị vạch trần, tôi tựa như khinh khí cầu bị xì hơi, không phồng lên nữa, nói rõ đầu đuôi ngọn ngành chuyện đã xảy ra cho hắn nghe.

Nói xong, sắc mặt của Quý Diên lại càng lạnh hơn.

“Nếu biết giải thích, vậy sao cậu lại tự biến mình thành bộ dạng này mới nguyện ý gọi điện tìm đến tôi?”

Tôi: “…..”

Con người trong bầu không khí xấu hổ sẽ cố hết sức tìm chủ đề.

Ánh mắt tôi di chuyển lung tung, không cẩn thận đụng phải Quý Diên, miệng tôi chạy trước khi não kịp phản ứng: “Bây giờ cậu có tiền mà vẫn phải tự ngồi xe hả?”

Quý Diên hơi liếc tôi, không mặn không nhạt vứt xuống mấy chữ: “Đâu chỉ vậy.”

“Tôi còn tự ăn cơm, tự đi ngủ, tự đi vệ sinh nữa.”

Hắn chặn họng tôi đến mức á khẩu không trả lời được, tôi chỉ đành tiếc nuối đổi chủ đề: 

“Đúng rồi, sao cậu không mua chiếc Porsche Cayenne, lúc trước khi tôi đọc tiểu thuyết á, tổng tài bá đạo nào cũng lái Cayenne hết.”

Hóa ra khi con người ta cạn lời đến cực điểm thật sự sẽ bật cười.

Quý Diên bị tôi chọc tức đến bật cười, lồng n.g.ự.c phập phồng hai cái, sau đó bình tĩnh trở lại: “…. Thật không dám giấu diếm, đây chính là Cayenne.”

Tôi cười gượng hai tiếng: “Bảo sao từ ở phần đầu để hình dung Cayenne luôn là “Màu đen khiêm tốn”, đúng là rất khiêm tốn ha, hoàn toàn không nhìn ra luôn.”

Hai giây sau, tôi lại giật giật môi muốn nói thêm gì đó, nhưng lại bị thanh âm trầm ổn của Quý Diên cắt ngang: “Dịch Bắc Chi.”

“Tôi biết cậu ghét việc ôn chuyện với người khác.”

Nói đến đây, Quý Diên nhìn qua.

Ánh mắt nhẹ nhàng rơi lên người tôi, tựa như thú dữ sợ mình khơi ra gió thổi cỏ lay, đánh thức con mồi.

Giọng nói mềm mại hơn, hắn nói: “Cậu không cần phải thấy xấu hổ, nếu cậu không muốn nói chuyện, chúng ta có thể không nói lời nào, im lặng ngồi với nhau cũng rất tốt.”

……

Cayenne đi ngang qua ngã tư đường, ánh đèn biến hóa rơi vào mắt tôi, tôi chợt nhớ đến một vấn đề: “Quý Diên.”

Hắn vốn đang nhắm mắt dưỡng thần, mở mắt ra: “Ừm, tôi ở đây.”

Tôi cực kì tò mò:

“Sao cậu nhận ra tôi được thế? Lúc trước cậu còn bảo mình nhận nhầm mà.”

Ánh mắt hắn dời lên người tôi, nóng rực nóng bỏng, nhưng lại nói với thanh âm rất nhẹ: “Tất cả mọi người đều nói rằng thế giới này khoa học, không có quỷ thần.”

“Vậy nên tôi cho là mình nhận nhầm.”

Cuối cùng, ánh mắt của hắn di chuyển đến nơi tôi không thể nhìn thấy, ánh đèn neon đầy màu sắc lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của hắn.

Hắn thậm chí chẳng dám nhìn tôi, sợ bản thân lộ ra quá nhiều cảm xúc.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8