Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Em Tới Bắt Anh Đi Này
C2

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:21:58 | Lượt xem: 3

2.

Tôi ghét mấy tên hay giả ngầu, nhất là khi kẻ đó là Quý Diên.

Lần đầu tiên tôi gặp hắn ở cô nhi viện, hắn đã có cái tính cách chó má của đại thiếu gia.

Cô viện trưởng đưa tôi cầm miếng bánh bông lan dỗ hắn ăn cơm, rõ ràng cái tên ấy đói đến mức mặt mũi trắng bệch, nhưng khi nhìn thấy bơ dính trên mu bàn tay tôi, hắn vẫn quay mặt đi chỗ khác.

“Bẩn.”

“Không ăn.”

Tôi bưng miếng bánh bông lan cắt sẵn lên, âm dương quái khí “Hứ” một tiếng: “Cậu không ăn thì có người khác ăn.”

Tôi bình thản ung dung múc bánh kem với tốc độ thần sầu dưới ánh nhìn chăm chú của hắn, meo meo l.i.ế.m sạch đĩa.

Cuối cùng còn ợ một tiếng vang dội.

…….

Năm ấy, tôi không quen nghe cái giọng giả ngầu của hắn.

Bây giờ tôi đã ch rồi, trái lại còn phải nuông chiều hắn, vậy chẳng phải là ch vô ích ư!

Đúng dịp Tết Thanh Minh âm khí thịnh vượng, tôi nhân lúc Quý Diên vừa đốt đồ cúng xong, từ trong bia mộ nằm xuống khoảng đất trống cạnh mắt cá chân hắn, còn hạ nhiệt độ cơ thể của mình xuống, lạnh đến mức như bị đông lạnh tám đời dưới nền tuyết.

Tôi hóa thành thực thể, đè thấp giọng lạnh lẽo nói:

“Quý Diên.”

“Sao cậu lại có gan khoe khoang trước mộ tôi?”

“Dám đến thăm mộ tôi, cậu không sợ tôi bắt cậu đi luôn hả?”

Nói thật, trạng thái lúc ch của tôi rất khó coi. Sau khi bệnh nặng thì gầy trơ xương, khóe miệng còn chảy máu, lúc mới ch, tôi soi gương còn bị dọa mấy lần.

Càng đừng bàn đến chuyện hù dọa người sống chưa trải sự đời, hiệu quả đương nhiên là tiêu chuẩn.

Ai ngờ.

Lúc Quý Diên cúi đầu nhìn về phía tôi, không những không bị hù dọa cho nhảy dựng lên, ngược lại còn nhìn tôi chằm chằm, khóe mắt dần ửng đỏ: “….”

Hai chúng tôi một cao một thấp, mắt to trừng mắt nhỏ, không ngừng giằng co.

Tôi: “?”

Sao hắn lại không sợ chứ?

Tôi khựng lại, thay đổi chiến thuật, dùng tứ chi linh hoạt mô phỏng đồng nghiệp Sadako bò về phía trước, quyết định túm ống quần hắn trèo lên trên, miệng còn kêu tên hắn không ngừng.

“Quý Diên, Quý Diên, Quý Diên.”

“Cậu biết tôi từ nhỏ đã chẳng có vật mai táng nào, vậy nên muốn chôn cùng tôi à—”

Đầy các hiệu ứng kinh dị.

Khi xúc cảm lạnh lẽo của tôi rét đến mức Quý Diên hơi run rẩy, hắn như vừa mới hoàn hồn, lùi về sau một bước, nâng cao âm lượng nghiêm nghị nói: “Cậu đừng lại gần tôi!”

Tôi lập tức vừa lòng thỏa ý.

Thấy chưa, tôi nói mà, không sợ không lấy tiền.

Đây mới đúng là phản ứng mà người bình thường nên có chứ.

Tôi đứng tại chỗ, định thưởng thức dáng vẻ kêu cha gọi mẹ thảm hại của Quý Diên. Tuy đúng là kính mắt hắn phủ một tầng hơi nước, khiến người ta không thấy rõ nét mặt, nhưng lời nói ra lại là: 

“Đừng tới gần tôi.”

“Xin cậu.”

“Mỗi lần cậu tới gần tôi, sẽ lập tức biến mất.”

Hắn nhắm mắt lại, giọng nói run rẩy, cổ họng khó khăn nhấp nhô lên xuống: “Cậu đứng chỗ đó, ở lại với tôi thêm một lát, chỉ một lát thôi, có được không?”

Tôi mơ hồ: “?”

Đây là lần đầu tiên tôi gặp hắn sau khi ch, sao lại nói là “mỗi lần” được chứ?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8