Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Hợp Hoan Oán
Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:45:11 | Lượt xem: 3

12.

Sau ngày hôm đó, ta mỗi ngày đều chuyên tâm luyện chữ, ba ngày năm bữa lại sai người mang bài luyện chữ của ta đến cho hoàng đế phê duyệt, hoàng đế ở chỗ ta đã hưởng thụ được cảm giác thỏa mãn khi được dạy dỗ, rảnh rỗi liền đến kiểm tra.

Hoàng cung chỉ có chừng đó, rất nhanh hoàng hậu đã biết chuyện này.

Khi ta đến thỉnh an, ánh mắt hoàng hậu lạnh lùng.

“Liễu chiêu nghi xưa nay luôn siêng năng, giờ lại cầm bút lên luyện chữ rồi.”

Ta cung kính mỉm cười: “Nhờ phúc của nương nương, hoàng thượng nói nương nương viết chữ rất đẹp, vì ngày thường thiếp thân thường xuyên bầu bạn với nương nương, ít nhất cũng phải biết viết vài chữ mới có tư cách ở bên cạnh nương nương, nên đã tặng thiếp tập chữ để thiếp thân luyện tập cho tốt.”

Nghe vậy, sắc mặt hoàng hậu dịu đi, mỉm cười: “Hoàng thượng quả nhiên là chu đáo.”

Ta biết nàng ta chưa hoàn toàn tin tưởng, nhưng điều đó không quan trọng, ít nhất ta đã nể mặt nàng ta trước mặt mọi người, như vậy là đủ rồi.

Ra khỏi cung hoàng hậu, ta vừa bước vào cửa cung của mình, hoàng hậu đã sai người mang tập thơ đến.

Chiều hôm đó, Kính quý phi cũng sai người mang thiếp tập chữ đến: “Quý phi nương nương nói chủ nhân đã muốn luyện chữ, thì không thể lơ là phút giây nào.”

13.

Hòa Miêu không hiểu nổi vì sao quý phi mỗi ngày đều mang thiếp tập chữ, tập thơ, sách vở đến.

Ta véo mũi Hòa Miêu: “Quý phi đang so tài với hoàng hậu đấy.”

Thật ra ai thua ai thắng ta đều không quan tâm, ta chỉ quan tâm mình có thể sống yên ổn trong hậu cung hay không.

Cho dù phải sống lay lắt như ngọn đèn dầu, chỉ cần hoàng đế còn nhớ đến ta, sớm muộn gì vị trí của ta cũng sẽ được nâng lên.

Ta muốn đợi đến ngày mình được phong phi, vinh quy bái tổ.

Không ai là không sợ hoàng quyền, không kiêng dè người phụ nữ của hoàng đế.

“Vậy nếu hoàng hậu nương nương biết quý phi cứ mang đồ đến cho chúng ta, nàng ta sẽ tức giận phải không?” Hòa Miêu lại lo lắng hỏi.

Ta nhìn những đám mây lười biếng trôi bồng bềnh ngoài cửa sổ: “Không sao, chuyện mà ngươi cũng có thể nghĩ ra, hoàng hậu còn tinh minh hơn nhiều.”

14.

Đêm tiệc Trung thu, Kính quý phi lại một lần nữa lên tiếng: “Không bằng để Liễu muội muội ngâm một bài thơ?”

Ta mỉm cười: “Nói về thơ từ, trong cung ai cũng không sánh bằng quý phi nương nương. Thiếp thân giờ chỉ biết sơ sơ vài chữ.” Sau đó trầm ngâm một lát, đọc một bài thơ mà hoàng đế đã viết khi đăng cơ.

Hoàng hậu dẫn đầu tán thưởng: “Quả nhiên là do hoàng thượng đích thân dạy dỗ, Liễu chiêu nghi bây giờ khác hẳn lúc mới vào cung.”

Các phi tần khác nhìn ta với ánh mắt khác nhau, có ghen tị, có không cam lòng, cũng có khinh thường.

Chỉ là không biết vì sao, lần này nụ cười của quý phi khi nhìn ta, lại khiến ta cảm thấy vô cùng chân thành.

Ngày hôm sau, nàng ta cho gọi ta đến cung của nàng ta ngồi chơi.

“Liễu muội muội, ta vốn tưởng ngươi chỉ là một con hồ ly tinh từ quê mùa đến, không ngờ ngươi cũng có ý chí cầu tiến.” Kính quý phi từ nhỏ đã được nuông chiều, luôn được người khác chiều chuộng, vì vậy nói chuyện thường không vòng vo tam quốc.

Ta mỉm cười: “Nương nương, ta vốn tưởng người là người kiêu ngạo, không thèm để ý đến người khác, không ngờ cũng có thể nói ra những lời này.”

Quý phi nhìn ta, phì cười: “Vậy ngươi có biết hôm nay bản cung gọi ngươi đến vì sao không?”

Ta suy nghĩ một chút, đáp: “Cố ý chọc tức hoàng hậu?”

15.

Hoàng hậu quả thực bị chọc tức. Nàng ta tuy không hỏi ta đã nói gì với quý phi, nhưng ánh mắt ghét bỏ ta còn hơn ngày thường.

Vì tối hôm qua khi hoàng đế đến cung quý phi, vừa lúc nghe thấy ta và quý phi nói cười.

“Hậu cung nên hòa thuận như vậy mới đúng.”

Lời này truyền đến tai hoàng hậu, vô cùng chói tai.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8