Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ly Hôn? Đừng Có Mơ
Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:52:00 | Lượt xem: 2

Mật Đường mơ màng nhận lấy tờ giấy, nhìn kỹ rồi thốt lên: “Đơn ly hôn?”

Cô ta nhìn lên nhìn xuống, trái phải kiểm tra kỹ càng hai lần, xác nhận đúng là đơn ly hôn của Mật Đào và Văn Hoài Từ. Rồi nhìn về phía Mật Đào đã quay lưng trở lại phòng ngủ nằm dài, cô ta không quan tâm gì nữa, bước vào và ném tờ đơn lên trán Mi Đào 

“Chị điên rồi, để bố mẹ biết thì chị chuẩn bị sẵn sàng bị đuổi ra khỏi nhà đi.” Nói xong sắc mặt cô ta khẽ thay đổi.

“Không đúng, chị ly hôn với Văn Hoài Từ chẳng phải là để quyến rũ Hạ Dụ Hành sao, tôi cảnh cáo chị, đó là em rể của chị đấy!” 

Mật Đào gỡ tờ đơn khỏi mặt, “Không phải hai người chia tay rồi sao, tôi nghe nói Hạ Dụ Hành đã b.ắ.n pháo hoa suốt đêm ở Đế Đô, suýt nữa gây cháy cũng không làm cô thay đổi ý định, còn tính là em rể gì nữa?” 

Mật Đường ngồi xuống bên giường, nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng: “Chị hiểu cái gì chứ, đó là tình thú.”

“Tình thú?” Mi Đào cười khẩy “Cô nên cẩn thận thì hơn, đừng để đến lúc chơi quá tay không thể dừng lại, anh ta bị người khác quyến rũ đi mất rồi cô đừng khóc nhé.”

Mật Đường cũng cười khẩy: “Ngoài chị ra thì còn tiểu yêu tinh nào có thể không có mắt xen vào quyến rũ anh ta được chứ?” Nói đến đây, Mật Đường vẫn không đủ yên tâm với Mật Đào.

Vì vậy cô ta lạnh lùng đe dọa: “Dù chị thực sự không đáng ghét như trước đây nữa, nhưng nếu chị còn dám động vào Hạ Dụ Hành, tôi tuyệt đối sẽ không tha cho chị.”

Nghe vậy, Mật Đào ngồi dậy, giọng điệu bất lực: “Tôi cũng không ngờ, sau từng ấy thời gian cô vẫn chẳng tiến bộ gì. Cô biết rõ Hạ Dụ Hành anh ta không làm được mà, cô nói xem, tôi quyến rũ anh ta thì có ý nghĩa gì? Tôi là một người phụ nữ trưởng thành với nhu cầu bình thường, không giống cô, một cô bé ngây thơ trong sáng chưa biết gì về chuyện đời, bảo tôi quyến rũ anh ta, chẳng bằng tôi mua một cái máy rung tự dùng cho rồi.”

Vừa dứt lời, một giọng nam lạnh lẽo đột nhiên vang lên bên tai: “Sao em biết, anh ta không làm được?”

CHẾT CÔ RỒI!

Tim Mật Đào bật chế độ cảnh báo cấp độ cao.

Cô vội vàng ôm chầm lấy Mật Đường, giả khóc lóc để tìm đường sống: “Đường Đường à, hóa ra lý do em chia tay với Hạ Dụ Hành là vì anh ta không làm được à, sao em tội nghiệp thế này, huhu~”

Mật Đường: “Hừ~”

Văn Hoài Từ: “Hừ~”

**Chương 4: Tôi nghe rằng Văn Hoài Từ, tuyệt đối không thể là nam phụ**

4.1

Mật Đường rời đi, để lại không gian riêng cho Văn Hoài Từ và Mật Đào cãi nhau.

Trước khi đi, cô ấy còn tốt bụng nhắc nhở Mật Đào: “Cãi nhau thì cãi, đừng động tay động chân, dù gì chị cũng không đánh lại anh ấy đâu.”

Sau đó, cô ấy quay qua nhướn mày cười với Văn Hoài Từ: “Anh rể, em sẽ khóa cửa thật chặt, anh cứ yên tâm, dù chị ấy có hét khản cổ cũng không ai đến cứu được đâu.”

Văn Hoài Từ mặt không đổi sắc, chỉ khi nghe thấy lời này mới khẽ gật đầu với Mật Đường, tỏ ý cảm ơn.

Mật Đường cười nhẹ, thản nhiên quay người đi.

“?” Mật Đào ngơ ngác nhìn qua nhìn lại hai người họ.

Quả nhiên, nữ chính và nữ phụ độc ác chỉ có thể là chị em giả tạo, họ sinh ra đã là kẻ thù của nhau.

Đợi Mật Đường rời đi, căn phòng lại trở nên yên tĩnh.

Trong không khí tràn ngập sự gượng gạo, tất nhiên, có lẽ chỉ mình Mật Đào cảm thấy như vậy, còn Văn Hoài Từ thì chắc chắn không.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8