Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ly Hôn? Đừng Có Mơ
Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:52:01 | Lượt xem: 2

Mật Đào chớp mắt, cuối cùng cũng mở lời trước: “Không phải anh đã đi rồi sao?”

Văn Hoài Từ thản nhiên dựa vào cửa, nghe vậy liền nhướn mày đầy ẩn ý, đáp lại: “Nếu anh đi rồi, làm sao có thể biết được Hạ Dụ Hành không làm được việc đó.”

Mật Đào cười gượng hai tiếng, chạm vào sau gáy hơi lạnh của mình: “Đúng vậy, em cũng rất ngạc nhiên, không ngờ Hạ Dụ Hành lại là Hạ ‘Không được’, ha ha…”

Văn Hoài Từ không để ý đến sự lúng túng của cô, dường như cũng không mấy quan tâm việc Hạ Dụ Hành có được hay không, chỉ hỏi cô: “Thỏa thuận ly hôn đâu?”

Mật Đào tỉnh táo lại: “Ở đây, sao vậy?”

Anh bước tới, lấy thỏa thuận từ tay cô: “Lúc nãy chưa xem kỹ nội dung, anh muốn xem kĩ lại.”

“Ồ.”

Mật Đào không nghi ngờ gì, ngồi xếp bằng trên giường để anh xem.

Một lát sau, anh mới nhìn cô lần nữa: “Nội dung này có thiếu gì không?”

Mật Đào ngạc nhiên: “Thiếu gì?”

Văn Hoài Từ đi đến ghế sofa ngồi xuống, tay cầm thỏa thuận ly hôn, chậm rãi nói: “Mặc dù giữa chúng ta không có tài sản cần chia, nhưng trong hai năm qua, phí tổn thất tinh thần và phí sử dụng cơ thể của tôi, cô Mật không thể không trả đúng không?”

“…Cái gì?”

Mật Đào hoàn toàn sững sờ.

Phí tổn thất tinh thần cô có thể hiểu theo nghĩa đen, còn phí sử dụng cơ thể… cũng hiểu theo nghĩa đen luôn sao?

Văn Hoài Từ nhếch môi cười chế giễu: “Mua đồ chơi t.ì.n.h d.ụ.c cũng phải tốn tiền, cô Mật dùng tôi làm đồ chơi t.ì.n.h d.ụ.c nhiều lần như vậy, sao lại không biết phải thưởng công nhỉ?”

“?!” Đây mà là lời của một con người nói sao? Rõ ràng là tiếng của một cho CHÓ đang sủa mới đúng!

Đôi mắt của Mật Đào mở to đầy kinh ngạc, nhìn Văn Hoài Từ như người lạ: “Anh có muốn nghe lại mình đang nói gì không?”

Anh mới là người bị chiếm xác chứ không ai khác, nếu không thì sao lại có sự thay đổi lớn như vậy?

Chẳng lẽ thật sự là do cô trước đây không hiểu rõ anh?

Nhưng trong tiểu thuyết cũng nói rằng anh chỉ là một nam phụ bình thường để đối chiếu với nam chính, mà thôi?

Dù vẻ ngoại hình đẹp nhưng lại thiếu đi linh hồn thú vị, tính cách lạnh lùng, cứng nhắc, chỉ biết làm việc, nên mới để lỡ mất mối tình thanh mai trúc mã.

Những điều cô hiểu về anh trong một năm qua cũng tương tự như vậy.

Vậy mà bây giờ lại xảy ra chuyện này, liệu một người tính cách lạnh lùng, cứng nhắc có thể nói ra những lời như vậy không? 

Chưa kể, anh còn liên tục gọi cô là “Cô Mật,” giọng điệu đầy mỉa mai! 

Văn Hoài Từ tiếp tục mỉa mai: “Lời tôi nói, cô Mật nghe không hiểu à?”

Anh lười biếng tựa lưng vào sofa, giọng cũng uể oải: “Vậy thì tôi sẽ nói thẳng, muốn ly hôn cũng được. Cô Mật chỉ cần trả cho tôi một tỷ coi như đền bù tổn thất, tôi sẽ lập tức cho người đến làm thủ tục ly hôn, không cần chờ đợi.”

“Một tỷ?” Đôi mắt của Mật Đào mở to hơn, không thể tin nổi: “Sao anh không đi cướp đi.”

Anh trả lời mặt không đổi sắc: “Bây giờ tôi đang cướp đây.”

“?” Cô cạn lười thật rồi.

Nếu cô vẫn không hiểu rằng Văn Hoài Từ đang cố ý, thì cô thật sự là một con ngốc. 

Cô hít thở sâu, cố gắng nói lý lẽ với anh: “Văn Hoài Từ, nếu anh tính toán như vậy, thì dù là tổn thất phí cũng phải do anh trả cho tôi mới đúng, dù gì tôi với anh lần đó là lần đầu tiên của tôi. Sao lại là tôi mua đồ chơi tìn.h d.ục thì phải trả tiền, còn anh mua thì không cần trả?” 

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8