Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Mộng Ái Tình
11

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:53:38 | Lượt xem: 2

Hoạn nạn mới thấy chân tình. Phù Dung nhào vào lòng Tạ Dữ Từ, khóc mãi không ngừng, Tạ Dữ Từ dịu dàng dỗ dành nàng ta, nói: “Đừng khóc, đừng sợ, Phù Nhi, có ta ở đây rồi.”

Phù Dung ngẩng đầu, nước mắt lưng tròng.

“Tạ Dữ Từ, ta đối với chàng tệ như vậy, tại sao chàng còn giúp ta?”

“Bởi vì, ta thích nàng. Từ khoảnh khắc nàng đến nhà ta cầu hôn, trong lòng ta, chỉ có nàng.”

Không lâu sau, Phù Dung và Tạ Dữ Từ cùng nhau rời đi. Nàng ta nói đã tìm được thảo dược, muốn chữa mặt cho Tạ Dữ Từ. Còn nói, đợi nàng ta trở về, bọn họ sẽ kết hôn. Tạ Dữ Từ à Tạ Dữ Từ. Quả không hổ danh là hắn. Dùng nguồn lực nhỏ nhất, đạt được giá trị lớn nhất.

Trước khi chia tay, hắn đã đến tìm ta: “Liên Nhi, đợi ta trở về, nàng sẽ là hoàng hậu của ta.”

Ta biết. Hắn và Thẩm Ý vẫn cấu kết với nhau. Nếu không làm sao hắn lại xuất hiện trong trướng của Thẩm Ý kịp thời đến vậy. Chỉ là, lần này, lại là ai tìm ai trước đây.

Tạ Dữ Từ vừa đi khỏi, Thẩm Ý liền đến tìm ta.

“Công chúa, có người lôi kéo ta cùng hắn hợp sức mưu phản.”

Ta không ngờ, hắn sẽ đột nhiên nói thẳng với ta như vậy. Chén trà suýt nữa không cầm chắc, làm bỏng cả bàn tay. Hắn có chút hoảng hốt, nâng tay ta lên, hôn khô nước trên ngón tay, ngẩng đầu, mỉm cười nhìn ta.

“Công chúa dường như, không hề ngạc nhiên?”

“Âm mưu tạo phản, là tội chết.”

“Đúng vậy.”

Hắn cọ vào cổ ta, hơi thở ấm áp phả ra, nói: “Nếu không, công chúa hãy bắt ta lại?”

Ta thở dài một hơi, nói: “Làm thế nào ngươi mới không tạo phản?”

Hắn nắm chặt cằm ta, lạnh lùng nói: “Thứ ta muốn, chính là tình cảm thật lòng của công chúa.”

13

Thẩm Ý giam lỏng ta. Mỗi ngày đều sai Như Yên đến trông coi.

Ta nhìn Như Yên, thản nhiên nói: “Ngươi tin hay không, ta có thể khiến ngươi c.h.ế.t ngay lập tức.”

Như Yên hừ lạnh một tiếng, khinh miệt nói: “Ngươi nằm mơ.”

Kỳ thật, rất đơn giản. Ta bưng chậu nước nóng đổ lên người mình. Người ta lập tức đỏ lên một mảng lớn, phồng rộp, trông thật ghê rợn, ta đau đến toát mồ hôi lạnh.

Như Yên sững sờ, kinh hãi thốt lên: “Ngươi điên rồi sao!”

Ta không điên.

Thẩm Ý nghe tin vội vàng chạy đến, không nói một lời giáng một cái tát vào mặt Như Yên, gằn giọng: “Sao ngươi dám!”

“Chủ nhân! Không phải ta! Là nàng tự làm! Là nàng tự làm mà!” Như Yên cuống quýt giải thích.

Thẩm Ý đã không nghe lọt tai bất cứ lời nào nữa. Ta nghĩ, hẳn là hắn đã nhớ lại cái ngày mẫu thân hắn qua đời. Mẫu thân hắn vốn là ái thiếp được sủng ái, nhưng lại sống sờ sờ bị chính thất dùng nước sôi hành hạ đến chết.

Lúc hắn gần như sắp bóp c.h.ế.t Như Yên, ta mới nhào tới, gọi tên hắn. Hắn bỗng chốc tỉnh táo lại, quay đầu ôm chầm lấy ta như một đứa trẻ.

“Nương, nương… con lớn rồi, con có thể bảo vệ người rồi,nương, người đừng đi mà, nương…”

Ta một bên vừa dỗ dành hắn, vừa nói rằng ta sẽ không đi đâu cả. Một bên nhìn sắc mặt trắng bệch của Như Yên, ánh mắt ta như đang nói, giờ thì, ngươi đã tin ta chưa?

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8