Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nguyện Làm Thuyền Mây
Chương 01

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:55:34 | Lượt xem: 2

Kẻ thù không đội trời chung của ta đột nhiên trở thành Hoàng đế.

Ta đặc biệt vào cung chế nhạo hắn:

“Vừa vào cửa cung sâu như biển, từ nay không còn ai chơi đùa cùng ngài rồi!”

Hắn ngước mắt lên cười: “Nàng chơi cùng ta đi.”

“Ta không muốn ngày nào cũng vào cung đâu.”

“Ồ?” – Hắn quay đầu hỏi vị thái giám già sau lưng: “Hoàng hậu có thể không ở trong cung được không?”

“Bẩm Hoàng thượng, không thể ạ.” – Vị thái giám già đáp.

“Ta cũng đâu phải Hoàng hậu.”

Ta cười nói, lúc trông thấy nụ cười sâu xa của hắn, ta chợt cứng người: “Không phải chứ lão ca?”

Hắn gảy nhẹ đuôi lông mày, cười như không cười.

???

“Đừng đùa thế chứ!”

1.

Thế tử Hàm Vương Khương Vân Châu là một trong hai kẻ ăn chơi ở kinh thành.

Hắn đá gà chọi chó, thường xuyên lui tới chốn thanh lâu, chưa một lần đến lớp Quốc Tử Giám, chọc Thái phó tức đến nỗi râu ria vểnh lên trên trời.

Thái phó gõ gậy chống, quát: “Gỗ mục khó đẽo thành hình! Kẻ vô dụng chính là vô dụng!”

Gỗ mục đột nhiên làm Hoàng đế.

Nghe nói Thái phó hiện đang cáo bệnh về quê, chân thành mong Thái phó sẽ bảo trọng.

2.

Tuy nhiên, làm Hoàng đế đồng nghĩa với việc bị nhốt trong cung.

Một kẻ có tính tình hoạt bát lại nóng vội như Khương Vân Châu chắc chắn sẽ thấy khó chịu.

Nghĩ đến đây, với tư cách là một người bạn có tên tuổi ngang bằng hắn, ta đặc biệt vào cung thăm hắn.

Những bức tường trong cung vừa cao lại vừa sâu, lúc trông thấy mặt hắn, ta lập tức than thở thương tiếc:

“Vừa vào cửa cung sâu như biển, từ nay không còn ai chơi đùa cùng ngươi rồi!”

Dứt câu, ta chạm vào chiếc ghế bằng vàng của hắn, ước lượng đáng giá không ít tiền.

Hắn chống cằm ngồi trên ngai vàng, ngước mắt cười: “Ngươi chơi cùng ta đi.”

“Ta không muốn ngày nào cũng vào cung đâu.” – Ta ngồi lên tay vịn ngai vàng của hắn, đong đưa chân và nói.

“Ồ?” – Hắn quay đầu hỏi vị thái giám già sau lưng: “Hoàng hậu có thể không ở trong cung được không?”

“Bẩm Hoàng thượng, không thể ạ.” – Vị thái giám già đáp.

“Ta cũng đâu phải Hoàng hậu.”

Ta cười nói, lúc trông thấy nụ cười sâu xa của hắn, ta chợt cứng người: “Không phải chứ lão ca?”

“Đừng đùa thế chứ!” – Ta lo lắng đến độ nhảy xuống.

Hắn nhíu mày, cười như không cười.

Ta dậm chân: “Chết tiệt, Khương Vân Châu, ta coi ngươi như huynh đệ, vậy mà ngươi lại thích ta!”

Phụt! Trà trong miệng Khương Vân Châu văng tung tóe khắp sàn, hắn sặc sụa đến mức thái giám phía sau phải vội lao tới vỗ lưng cho hắn.

“Kim Mãn Mãn, ngươi đừng có tự luyến như vậy được không?”

“Chẳng phải ngươi thích ta nên mới muốn cưới ta sao?”

“Mới không phải.” – Hắn ngước mắt nhìn sang.

Ta thở phào nhẹ nhõm, còn tưởng rằng vẻ đẹp của mình đã vô tình cưa đổ Khương Vân Châu.

Ta nhớ rõ rằng hắn thích nam.

Đang suy tư, hắn bỗng cười nói: “Chúng ta đã nói có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu. Một lời quân tử nói ra đáng giá ngàn vàng.

Hiện giờ trẫm đã trở thành Hoàng đế, đương nhiên sẽ hưởng phú quý cùng ngươi.””Hoàng thượng vạn phúc kim an, phúc khí này có cho dân nữ cũng không dám nhận. Dân nữ chợt nhớ ra trong nhà vẫn còn cơm đang nấu nên phải mau về xem. Cáo từ, cáo từ.”

Phúc khí gì chứ, rõ ràng hắn muốn ta bị giam trong cái lồng lớn này cùng với hắn.

Ta giả vờ hành lễ như được ban phúc, rồi vội vàng quay người thoát khỏi cái hoàng cung này.

Hoàng Thượng bệ hạ, cái lui này của dân nữ chính là cả đời.

3.

Về đến nhà, ta thu dọn kho báu vàng bạc chuẩn bị chạy trốn trong đêm.

Phụ thân ta chặn đứng ngay cửa.

“Phụ thân, không kịp giải thích nữa đâu, nếu nữ nhi của người không chạy sẽ bị cắm trên bãi phân trâu mất!”

“Danh phận gì cơ?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8