Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nguyện Làm Thuyền Mây
Chương 03

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:55:36 | Lượt xem: 2

Ta vén nhẹ khăn trùm đầu lên, định nhìn kỹ ngọn đèn đang cháy kia hơn.

“Nương nương, người cần gì sao?”

Khuôn mặt trái xoan của cung nữ lạ lẫm làm ta giật mình.

Ta cười mỉa: “Không có gì, không có gì.”

Một bên liếc mắt thừa cơ đến quan sát cây đèn kia…

“Nguy rồi!” – Ta kêu lên.

“Nương nương, người đang làm gì vậy?”

Ta nhảy xuống giường, chạy đến chỗ ngọn nến đỏ kia và thổi tắt nó trong một hơi.

Tẩm điện chìm một nửa vào bóng ta, tim ta đau thắt khi nhìn những giọt nến đỏ rực.

Tất cả đều là bạc sáng trắng.

Hô! Hô! Hô!

Mặc kệ cung nữ phía sau mời ta ngồi lại vị trí cũ, ta lần lượt thổi tắt tám ngọn đèn trúc bằng ngọc lưu ly, sau đó bình thản quay về giường ngồi xuống.

Tẩm điện tối om, chỉ còn một ngọn đèn chập chờn yếu ớt.

Ta phủ khăn trùm đầu xuống, ngồi xếp bằng trên giường, vui vẻ tính toán xem những cây nến đỏ thượng hạng này có thể đổi được bao nhiêu bạc.

“Nương nương, Thánh thượng đang uống rượu ở trước điện, lỡ như ngã thì phải làm sao?”

Giọng nói của cung nữ vang lên trên đỉnh đầu.

Ta tập trung đếm ngón tay:

“Sẽ không đâu, mặt đất vững chắc như thế, hắn không vấp phải quần áo của mình đâu.”

Bịch…

Ta dừng tay, trong điện hoàn toàn yên tĩnh. 

5.

“Khụ khụ! Nến sáng quá làm ta chói hết cả mắt.”

Khăn trùm đầu được vén lên, khuôn mặt đen của Khương Vân Châu vừa lộ ra, ta lập tức mỉm cười với hắn.

Mùi rượu thoang thoảng xộc vào mũi ta.

Đôi mắt hắn khẽ run lên, lúc sau hắn lẩm bẩm: “Dù vậy cũng không nên tắt nến cưới.”

Nói xong, hắn quay người tự mình thắp những ngọn nến long phượng nhũ vàng kia.

Ánh nến bừng cháy, trông rất náo nhiệt nhưng khiến ta bần thần.

Hương thơm lượn lờ quanh đại sảnh.

Hỉ phục trên người hắn đỏ thẫm, làm nổi bật đầu ngón tay như ngọc, kim quan quý phái, tăng thêm chút khí chất của bậc đế vương.

Bởi vậy, khi hắn quay người đối diện với ta, bầu không khí có hơi vi diệu.

Các vị ma ma lớn tuổi trong cung hướng dẫn bọn ta cùng uống rượu giao bôi và kết tóc se duyên.

Hắn luôn lặng lẽ liếc nhìn ta một chút, rồi nhanh chóng quay đầu đi, chóp tai còn hơi đỏ lên.

Ta nhìn hắn chằm chằm.

Hừ, ta biết tại sao hắn lại đỏ mặt.

Hắn đã lừa sạch gia sản của nhà ta, nhìn thấy ta vẫn biết chột dạ, có chút lương tâm, nhưng không nhiều!

Nghĩ đến việc những đồng bạc sáng trắng chảy về biển Đông, ta hung hăng liếc hắn thêm vài lần.

Đợi lát nữa xem ta dạy dỗ hắn thế nào.

6.

Những giọt nến đỏ nhỏ xuống chiếc ly vàng, sáng óng ánh long lanh.

Kết thúc buổi lễ, hắn phất tay ra hiệu cho đám cung nhân lui ra, sau đó nhìn sang ta, hai tai đỏ bừng:

“Mãn…”

“Ta biết, bước tiếp theo chúng ta phải động phòng.” – Ta ngước mặt lên, nở nụ cười.

Hắn sửng sốt: “Không, nàng không cần…”

“Ôi dào, đừng ngại ngùng. Sau này còn phải làm vợ chồng cả đời, nhăn nhó vậy làm gì?”

Ta đứng dậy, một tay đẩy hắn ngã xuống dưới giường, bắt đầu cởi hỉ phục cho hắn.

Đai lưng ngọc thạch? Ta kéo ra, quăng nó vào một xó.

Áo bào đỏ chót? Không thèm, giật xuống.

Áo lót tơ vàng tháo ở đâu?

Ôi, mặc kệ, ta nắm chặt hai bên quần áo định giật ra, đột nhiên tay ta bị giữ lại.

Mặt của Khương Vân Châu đỏ bừng, cắn răng nói: “Kim Mãn Mãn! Nàng đang làm gì vậy?”

Ta hiểu ý mỉm cười: “Giúp phu quân của ta cởi áo, nới dây lưng.”

“Nàng…Nàng không biết xấu hổ sao?”

Ta nghiêng người về phía trước, chạm vào lồng n.g.ự.c lộ ra dưới lớp áo của hắn, tới gần hắn, nói với giọng điệu cực kỳ quyến rũ:

“Phu quân, ở trước mặt ta mà ngài còn giả vờ cái gì? Ngài quên chúng ta đã từng vào thanh lâu cùng nhau rồi sao?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8