Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nguyện Làm Thuyền Mây
Chương 04

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:55:37 | Lượt xem: 2

Những ngọn nến đỏ lập lòe cháy sáng, rèm châu khẽ đong đưa, ngụ ý nhiều con nhiều phúc.

Hắn nín thở nhìn ta, yết hầu cuồn cuộn.

Một lát sau.

“Không được, không được.” – Hắn xua tay đẩy ta ra, sửa sang lại quần áo: “Trẫm không làm được.”

Nói xong, hắn xuống giường nhặt áo bào lên: “Trẫm đến Thiên Điện ngủ.”

Hắn nhấc chân rời đi, bộ dạng bỏ chạy của hắn trông hơi chật vật.

Ta nhịn cười, buộc mình nói với vẻ tủi thân: “Khương Vân Châu, đời người chỉ có một đêm tân hôn, chàng muốn rời sao?”

Hắn dừng bước, day giữa hai đầu lông mày, như thể đang buồn phiền điều gì đó.

“Đêm tân hôn bị người khác bỏ lại một mình, người bên ngoài…”

“Kim Mãn Mãn, nàng muốn gì cứ nói thẳng!” – Hắn quay lại và nói.

“Sảng khoái lắm!” – Ta đứng dậy, cười nói: “Hoàng đế bệ hạ có thể thưởng cho ta một ít vàng bạc châu báu được không?”

“Hai trăm lượng.”

Ta vừa dứt câu, hắn đã quả quyết nói rồi lập tức quay người rời khỏi tẩm điện.

“Được rồi! Hoàng thượng đi thong thả, Hoàng thượng nhớ nhìn đường đó. Hai ngươi thắp đèn lồng cho Hoàng thượng đi, đừng để ngã lần nữa…”

Ta rướn cổ nói vọng ra phía cửa, khi bóng lưng hắn khuất tầm mắt, ta mừng rỡ quay lại nằm xuống giường.

Xem ra việc Khương Vân Châu đồng tính là điều không thể nghi ngờ. Có điều từ khi nào da mặt hắn lại trở nên mỏng như vậy?

Chà, không ngờ hôm nay mới ngày đầu tiên, ta đã kiếm được hai trăm lượng, cộng thêm bốn mươi lượng…

“Ối!”

Ta bị cấn đến chảy cả nước mắt, vén áo lên xem, phía dưới lớp tơ vàng toàn là táo đỏ và hạch đào, không cấn mới là lạ!

Vừa rồi Khương Vân Châu bị ta lật xuống giường, chắc hẳn bị cấn đến đau không nói thành lời, vậy mà không lên tiếng?

Ta gọi cung nữ đến dọn dẹp.

Sau khi họ nhặt hết, chuẩn bị bưng đống đó lui ra, ta vội ngăn lại:

“Dựa theo lệ cũ, mấy cái đó sẽ xử lý như thế nào?”

Các cung nữ đưa mắt nhìn nhau một lúc, cúi đầu nói: “Bẩm nương nương, thường sẽ thưởng cho các cung nữ của các phòng.”

Ta lại liếc mắt sang cái đĩa đầy táo đỏ khô, đậu phộng, nhãn và hạt sen hảo hạng rồi nhắm mắt nói:

“Được rồi, cứ làm theo lệ cũ, các ngươi chia nhau ăn đi.”

Tạm biệt năm mươi lượng bạc, tương lai chúng ta còn dài.

7.

Những thỏi vàng và đồ trang sức được chuyển vào cung Cảnh Hoà như nước chảy.

Rực rỡ muôn màu, không kịp xem.

Lời Khương Vân Châu nói không phải là hai trăm lượng bạc mà là vàng.

Không ngờ, một người suốt ngày túi còn sạch hơn mặt như Khương Vân Châu lại có ngày phát đạt như thế.

“Hoàng thượng và Hoàng hậu của chúng ta có tình cảm sâu đậm, nhìn nương nương cười đến không ngậm được miệng kìa.”

Vị ma ma sau lưng đột nhiên cười nói.

Ta định thần lại, phát hiện khóe miệng mình đang vểnh đến trên trời.

“Còn chẳng phải ư?” – Ta mỉm cười quay người, nói với vị ma ma kia: “Mau đi chuẩn bị một ít bánh ngọt, để bổn cung đi tạ ơn.”

Dưới ánh mặt trời, các cung nữ tựa như mây, châu báu sáng chói rực rỡ, như thể kèm theo âm thanh lạch cạch của đồng tiền.

Ta bỗng tìm ra một cách hay để kiếm tiền.

Suốt cả ngày, lòng ta đầy rẫy kế hoạch tiếp theo nên hù dọa Khương Vân Châu thế nào. Đến ta, Khương Vân Châu phái thám giám rời đi, ta giả vờ chỉnh tề đi vào tẩm điện của hắn.

Hắn vừa tắm xong, đang mặc áo ngủ, tóc vẫn còn nhỏ nước.

Vừa nhìn thấy ta, hắn nở nụ cười rạng rỡ: “Nàng nóng lòng muốn viên phòng đến thế à?”

Ta thoáng nhìn thấy hắn sờ soạng vào thắt lưng, đáy lòng bỗng dâng lên dự cảm không lành: “Đừng!”

“Được thôi. Tới đi.”

“Không phải, đừng…”

Hai tay hắn kéo sợi dây rút, áo ngủ tuột ra, ta vội vàng che mắt, chỉ thoáng nhìn thấy bộ đồ ngủ màu vàng rơi xuống sàn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8