Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nguyện Làm Thuyền Mây
Chương 13

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:55:46 | Lượt xem: 2

19.

Qua một lúc, bên ngoài tấm rèm không có động tĩnh gì.

Ta lặng lẽ vén một góc lên, đột nhiên có một bóng người màu vàng bay vào, vừa hoàn hồn, bên cạnh ta đã có thêm một người.

“Biết nàng sợ ngủ một mình. Thôi, trẫm giúp nàng. Ai bảo nàng là Hoàng hậu của trẫm chứ.”

Hắn giả vờ nhắm mắt, lỗ tai không hề đỏ.

Ta không nhịn được cười vài tiếng.

Hắn một chăn, ta một chăn. Đây là lần đầu tiên bọn ta nằm sóng vai nhau khi vẫn còn tỉnh táo như vậy.

“Khương Vân Châu, nếu ngài trực tiếp nói với những đại thần kia ngài làm không được thì sẽ thế nào?”

“Nàng cảm thấy thế nào?” – Hắn nói.

Ta nhìn chằm chằm vào tấm rèm một lúc, lại hỏi: “Khương Vân Châu, vì sao ngài hết lần này đến lần khác muốn ta vào cung?”

“Trẫm đã tiêu hết tiền của nhà nàng rồi, sợ ông chủ Kim không nuôi nổi nàng.”

“Ai muốn ngài nuôi? Cái kho bạc nhỏ của ngài, cho dù có trộm vào cũng phải ném ngược lại cho ngài một đồng tiền mới rời đi.” – Ta huých hắn một cái: “Nếu như phụ thân ta không cầu, ngài còn muốn ta vào cung không?”

“Muốn, trẫm bị nhốt trong cung, nàng cũng đừng hòng ra ngoài chơi.”

Hắn bỗng nhiên mở mắt, nhìn sâu vào ta và nói.

“Ta biết ngay mà, biết ngay mà!” – Ta tức giận nhéo hắn.

Hắn không né tránh, chỉ mỉm cười, lông mi buồn ngủ đến mức không giữ được nữa, chảy cả nước mắt.

Bộ dạng trông như sắp ngủ, nhưng lông mày hắn hơi cau lại.

“Ngài không để ý đến ta nữa hả? Ngày mai không phải cần lên triều sao?”

Ta lay hắn: “Ta không ngủ được, muốn nói chuyện…Trước kia ta đều nói chuyện với Thính Mặc đến tận nửa đêm.”

Hắn ừ một tiếng.

“Khương Vân Châu, Khương Vân Châu, Khương Vân Châu.” – Ta định quậy không cho hắn yên tĩnh, đột nhiên chăn mền cuốn tới, quấn ta trong n.g.ự.c hắn.

Ta nhất thời không dám cử động.

Hắn ghé sát mặt ta, chỉ chừa lại một tấc, khàn khàn nói: “Nàng có biết phu thê không ngủ được sẽ làm gì không?”

Trong mắt hắn toàn hình bóng của ta, hơi run lên.

“Không ngủ được…không ngủ được sẽ…” – Ta căng thẳng đến nỗi lông mi run run, tim đập loạn xạ, không lựa được lời mà nói: “Không ngủ được sẽ ăn cơm.”

Có thể thấy rõ vẻ sửng sốt trong mắt hắn, ta không dám cho hắn cơ hội thể hiện, nói tiếp:

“Ta hơi đói bụng. Đúng rồi, ngài có nhớ chúng ta đã nướng thịt hươu ở ngoại ô kinh thành khi còn bé không?”

“Nhớ.” – Hắn hơi sững sờ, gật đầu. Ta vội vàng nhân cơ hội này thoát ra khỏi vòng tay của hắn, quay người vứt chăn lên thân hắn.

Khương Vân Châu vừa kéo chăn, vừa nói:

“Ta đương nhiên nhớ rõ, nàng còn chưa kịp nướng chín đã vội vàng dập lửa. Còn nhất định muốn ăn hết, kết quả hai ta đều đau bụng mấy ngày!”

Hắn tháo chăn ra.

“Chuyện đó có thể trách ta ư? Da đều bị cháy rụi…”

Ta nhìn bộ dạng đầu tóc rối bù của hắn, không khỏi bật cười, thấy hắn tới bắt, ta vội trốn về sau nói: “Ngươi nói chuyện cứ nói, quân tử động khẩu không động thủ…”

Hắn nhào đến, hai bọn ta bắt đầu đấu tay loạn xạ, lại bắt đầu làm ầm ĩ.

Sau trận ầm ĩ, bụng ta đói cồn cào, truyền bữa ăn khuya và cười đùa đến tận nửa đêm.

Vốn dĩ đêm nay Khương Vân Châu đến để cho người ta biết Hoàng đế và Hoàng hậu ân ái, kết quả lại là…

Trong cung càng lan truyền nhiều tin đồn nói Hoàng đế có vấn đề ở phương diện kia.

Dẫu sao làm gì có tân lang đầy nhựa sống nào chỉ đắp chăn trò chuyện với thê tử mới cưới chứ?

20.

Lúc lời đồn đại truyền đến tai ta, ta đang quỳ gối tại cung Cảnh Thái.

Thái hậu khiển trách ta trước mặt tất cả cung nữ: “Làm càn!”

Bà nói ta không biết lễ nghi, không tuân thủ bổn phận, giống như gỗ mục không thể đẽo gọt, hối hận vì lúc trước đã đồng ý phong con gái thương gia làm Hoàng hậu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8