Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Nguyện Làm Thuyền Mây
Chương 14

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:55:47 | Lượt xem: 2

Theo lời bà, việc Khương Vân Châu không có con, tất cả đều trách ta đã không góp phần khuyên nhủ.

Trong cung lan truyền lời đồn đại, đều trách ta không làm lung lay được lòng của Hoàng đế.

Ta quỳ suốt ba canh giờ. Khi ra khỏi cung Cảnh Thái, sắc trời đã chập tối, ta bước đi khó khăn phải bám chặt vào Thính Mặc.

Khương Vân Châu vừa từ phía đối diện bước đến.

Suốt cả một ngày, hắn cũng chẳng thèm đến cứu ta.

“Mẫu hậu thấy không khỏe, nên bảo trẫm đi cầu phúc cho bà ấy. Trẫm mới biết…”

Ta giận dữ nhìn đi chỗ khác, cảm thấy toàn thân nóng bừng.

Ngồi kiệu trở về cung Cảnh Hoà, ta tháo trâm vòng, ngã xuống giường.

Ta đã tắm xong nhưng vẫn cảm thấy cả người nóng bức.

“Khương Vân Châu, hình như ta phát sốt rồi.” – Ta rầu rĩ nói.

Khi hắn đặt tay lên trán ta, ta cảm thấy vừa lành lạnh vừa ngứa, không khỏi kéo lấy sờ lên.

Bàn tay hắn chợt co lại, hai ta bốn mắt nhìn nhau, con ngươi khẽ run.

“Mẫu hậu có cho nàng uống gì không?”

“Trước khi đi hình như…uống một chén trà! Khương Vân Châu, ngài mau đi gọi thái y cho ta đi!”

Ta gấp đến độ gọi oang lên, chỉ thấy cả người nóng bừng, không thể chịu nổi.

Khương Vân Châu quay người gọi Lý Toàn Thắng, nhưng trong điện không có ai trả lời.

Hắn liếc nhìn ta, quay người chạy ra ngoài điện, lúc quay về, hắn nhìn ta và ngập ngừng nói: “Mãn…Mãn Mãn, cửa bị khóa rồi.”

? ? ?

“Khương Vân Châu, chi bằng ngài nói chuyện ngài thích nam chân cho mẫu hậu ngài biết đi?” – Ta khóc không ra nước mắt.

“Ai thích nam nhân?” – Khương Vân Châu cau mày.

“Trước kia không phải ngài luôn cùng ta tranh giành các tiểu sinh trong Nam Phong quán sao? Ta thích người nào thì ngài dẫn người đó đi.”

“Đó, đó là…Mãn Mãn, thực ra trẫm vẫn luôn…”

Khi hắn bước đến gần ta, ta đã rối bời, theo bản năng ôm lấy cổ hắn.

“Mãn Mãn, không được…” – Giọng nói của Khương Vân Châu giống như lông vũ rơi vào trong lòng ta.

“Hôn một chút thôi.” – Ta nhắm mắt hôn lên bờ môi lạnh lẽo kia, cảm thấy toàn thân hắn dường như đang run rẩy.

Giống như người đang uống nước, muốn uống một ngụm cho đỡ khát, nhưng lại không nhịn được muốn uống thêm.

21.

Lúc tỉnh dậy, ta vẫn thấy đau đầu khủng khiếp.

Những mảnh hình ảnh vụn vỡ trong đầu khiến mặt ta nóng bừng.

Ta đứng dậy rửa mặt, trong lòng càng có ngàn nỗi phiền muộn.

Lúc thì hưng phấn, lúc thì chán nản.

“Nương nương, những món trang sức hôm kia còn quy đổi thành ngân phiếu không?”

Lúc chải tóc cho ta, Thính Mặc hỏi.

“Sao lại không đổi?” – Ta đột nhiên hoàn hồn, lập tức trong lòng như ngàn ngọn núi.

Ngoài cửa sổ vẫn là khung cảnh như cũ, khuôn mặt xinh đẹp trên bàn trang điểm vẫn còn trong gương.

Ta cụp mắt xuống, nói: “Đổi đi…giữ chiếc vòng ngọc phỉ thuý kia lại cất kỹ.”

“Người còn muốn xuất cung sao?”

Thính Mặc chải tóc cho ta.

Bây giờ nàng không còn ngạc nhiên khi đọc được tâm niệm xuất khỏi cung của ta nữa.

“Muốn đi.”

Ta nhìn bản thân có phần biến dạng của mình trong chiếc gương đồng và trả lời.

Người kể chuyện giấu trong lòng nhiều câu chuyện, càng cất giấu nhiều di tích cổ hơn.

Làn khói cô đơn trên sa mạc, ánh hoàng hôn trên dòng sông dài, dòng nước chảy trên cây cầu nhỏ, cơn gió tây trên con đường cổ…

Thế gian có muôn ngàn cảnh đẹp, sao ta có thể giam mình trong một góc thâm cung được?

Những ngày ở trong cung rất an nhàn, nhưng ta lại khao khát non sông núi biếc ngoài kia hơn.

Cho nên, ta muốn đi.

22.

“Thính Mặc, nhớ nấu một bát canh tránh thai mang tới cho ta.”

“Không cần phiền vậy đâu.”

Ta quay đầu trông thấy Khương Vân Châu đã vén rèm đi vào, trong lòng đột nhiên có chút áy náy.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8