Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Oán hận
10

Cập nhật lúc: 2026-03-16 23:58:31 | Lượt xem: 2

43.

Ta ngắm nghía binh phù trong tay, nghĩ ra một kế, là thứ lão tướng quân đã đưa cho ta trước khi đi trả để ta lại cho phụ hoàng, không ngờ bây giờ lại có tác dụng.

Ta đi tìm Hoàng hậu để đàm phán, nguyện dùng binh phù đổi mạng của phụ hoàng, điều kiện tiên quyết là ta phải gặp được ngài.

Hoàng hậu cười nhạo phụ tử chúng ta, một người dùng ngọc tỷ, một người lại dùng binh phù để trao đổi.

Ta không quan tâm đến sự châm chọc của nàng ta, chỉ pha cho nàng ta một chén trà, một lần nữa yêu cầu gặp phụ hoàng.

Đương nhiên là Hoàng hậu không uống trà ta pha, phất tay, mời phụ hoàng đến.

Ngài nhìn thấy trong chiếc hộp đưa cho Hoàng hậu là một khối ngọc thạch điêu khắc hình rồng liên sửng sốt, sau lại hiểu ra gào thét muốn xông lên: “Không được! Không thể giao binh phù cho ả!”

“Đã chậm rồi!” Hoàng hậu lập tức cầm lấy binh phù: “Bây giờ cả ngọc tỷ lẫn binh phù đều nằm trong tay ta, chờ đến ngày ta đăng cơ sẽ là ngày nữ nhi ngươi yêu thương phải c..hết.”

Nàng ta lệnh cho cấm vệ quân áp giải ta vào đại lao, cấm vệ quân chỉ nhận binh phù, không nhận người.

Bọn họ bắt ta đi xuống, ta nhìn nàng quát lớn: “Chờ một chút!”

Nàng khó hiểu nhìn ta, ta nói: “Ngươi không sợ cái này là giả sao?”

Như nghĩ đến điều gì, sắc mặt Hoàng hậu dần khó coi, vừa thở hổn hển vừa quát cấm vệ quân đưa ta đi nhưng cấmvệ quân lại buông ta ra, chưa xác định binh phù trước mắt là thật hay giả nên họ cũng không dám làm càn.

Ta bình tĩnh đi đến trước mặt nàng, nhìn sắc mặt nàng lúc càng trắng bệch, khóe miệng trào ra dòng m..áu đen, nàng đã chịu đựng không nỗi nữa. Hoàng hậu ngã xuống, ta dùng khăn cầm lấy binh phù, ngồi xuống nhìn nàng. Tuy đang đang hấp hối nhưng nàng vẫn nhìn chằm chằm lấy ta với ánh mắt không cam lòng.

Ta cười: “Hoàng hậu trời sinh vốn cẩn thận, đương nhiên ngươi sẽ không uống trà của ta, nhưng ta bôi độc lên binh phù, phụ hoàng chỉ khích tướng một chút, ngươi đã mất đi sức phán đoán, thật là buồn cười.”

44.

Phụ hoàng vuốt mắt Hoàng hậu, ta giao binh phù lại cho ngài, ngài hỏi thăm lão tướng quân và Vũ Văn Phược, nhìn ánh mắt bi thương của ta cũng đoán được vài phần.

Đọt nhiên phụ hoàng đẩy mạnh ta một cái, ta va vào bàn, lập tức thấy đau.

Vai phụ hoàng cắm một thanh chủy thủ, ngài rút ra, ném xuống đất, ánh mắt lạnh lẽo nhìn Lý công công đang ngồi bên cạnh Hoàng hậu khóc lóc.

Cấm vệ quân phản ứng lại ngay, đưa Lý công công đi. Hắn giãy giụa, gào thét đầy đau đớn: “Cẩu hoàng đế! Ngươi mau trả mạng lại cho nương nương! Nương nương! Nghiên nhi!”

Hắn gọi tên của Hoàng hậu, người sáng suốt đều hiểu rõ, phụ hoàng đã bị cắm sừng rất nhiều năm.

Ta nhìn phụ hoàng, ngài đầy mồ hôi, môi thâm đen, ta vội nhìn về miệng vết thương, toàn m..áu đen thẫm. Chủy thủ kia có độc!

Ta gọi thái y, đỡ ngài vào lòng. Ngài nhìn ta, muốn vuốt mặt ta nhưng không có sức. Ta cầm tay ngài, lạnh ngắt.

Trong hơi thở hỗn loạn ngài mở miệng muốn nói gì đó ta nghe không rõ, ghé tai lại gần, nghe ngài yếu ớt gọi: “Thanh Cơ!…. Nàng đến đón trẫm sao? Chắc nàng vẫn còn trách trẫm, bao nhiêu năm trôi qua rồi nhưng nàng vẫn không đến tìm trẫm. Oán nhi thật giống nàng. Xin lỗi nàng….lúc ấy trẫm… không còn cách nào khác.”

Giọng nói ngài lúc càng yếu, âm thanh càng nói càng nhỏ. Nhỏ đến mức ta không còn nghe thấy gì nữa. Cho đến khi ngài băng hà, mắt vẫn còn mở to, dịu dàng nhìn về một hướng, tràn ngập nhớ nhung.

Ta nhìn về hướng đó, nhìn thấy một cửa sổ, ngoài cửa mai vàng nở rực.

Ta cũng không biết ngài nói xin lỗi, là nói với ta, hay nói với mẫu phi, nhưng ta biết, mẫu phi đã tha thứ cho ngài, ta cũng vậy.

45.

Mùa xuân năm sau, Thái tử Liễu Châu kế vị.

Tính tình hắn ôn hòa, luôn lo lắng cho dân chúng, là người mà phụ hoàng chọn.

Ta từ giả hắn, hắn biết không ngăn được nên lấy lễ phò mã để an táng Vũ Văn một lần nữa, coi như là bù lại cho muội muội nhiều năm phải chịu thiệt.

46.

Ngọc Trúc ở lại cung U Lan, nàng nói nhũ mẫu đã lớn tuổi, cần có người chăm sóc. Ta không khuyên nàng, chỉ lẳng lặng để trang sức của mình dưới gầm giường nàng, chỉ mang cây trâm gỗ khắc mai vàng đi.

Ta mang một tay nải nhỏ đi về hướng biên ải. Đường đi vẫn y như cũ, cây cối xanh mơn mởn dưới ánh nắng ấm áp.

Trên mặt đất loang lỗ, chim chóc hết đậu lại bay, dọc đường gặp vài chú thỏ hoang. Ta đột nhiên nhớ chuyện lúc trước từng hứa hẹn cùng Vũ Văn nuôi một chú mèo nhỏ. Bây giờ nuôi vẫn không muộn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8