Phấn Sơn Hà
11
Có lẽ, hắn đối với ta chỉ là thương hại.
Giống như đối xử với mèo hoang ch.ó hoang mà thôi.
9.
Sáng sớm hôm sau, Tấn Dĩ An muốn ta dẫn hắn đi dạo hoa lâu.
Hôm nay hắn lại thay một bộ y phục mới, trong mùa đông u ám này, đặc biệt nổi bật.
Trước khi đi, hắn cười nhạt nói: “Người ngươi thích ở đâu, gọi tới cùng, ta giúp ngươi thăm dò hư thực.”
Ta lùi lại một bước, hạ mí mắt, “Đa tạ đại nhân, quân lệnh nghiêm khắc, không dám vi phạm.”
Tấn Dĩ An phẩy tay, “Ta đã cùng phụ thân ngươi thông báo rồi, phụng chỉ tuần tra, không tính.”
Ta không đến những nơi như vậy, việc này liền giao cho một vị lão tướng khác toàn quyền phụ trách. Suốt dọc đường, ta đi theo sau, thần sắc nhạt nhẽo nghe hắn hăng say giới thiệu:
“Viện Nghê Hồng mới có một hoa khôi, dung mạo không tồi.
“Viện Xuân Phong có một vũ cơ mới tới, thân hình thướt tha.
“Phường Linh Lung có một người hát, giọng hát dịu dàng.”
Tấn Dĩ An liền theo tới, đi rồi lại chê bai đủ kiểu:
“Tay chân quá nhỏ, giống như que tre.
“Thường ngày không cho ăn cơm, chân có thể chống đỡ nổi thân mình?
“Tính tình yếu đuối, lại thích khóc, nghe mà phiền lòng.”
Mụ chủ quán thường mạnh miệng cười gượng, “Đại nhân, đây đều là mỹ nhân có vòng eo thon thả nhất trong lâu chúng ta, ngay cả kinh thành cũng không tìm được đâu! Ngài rốt cuộc thích dạng nào?”
Tấn Dĩ An đưa mắt nhìn qua, nhàn nhạt liếc ta một cái, “Phải có tính cách cương cường một chút.”
Mụ chủ quán cười gượng cứng đờ, hồi lâu hai mắt sáng lên, khăn thơm nhẹ nhàng vỗ lên vai Tấn Dĩ An, như một yêu tinh nhõng nhẽo,
“Ghét ghê… Ngài thích nô gia thì nói thẳng ra đi… còn phải quanh co lòng vòng…”
Tấn Dĩ An một tay giữ yêu tinh vồ tới đẩy ra ngoài, trán nổi gân xanh, “Cút ra ngoài…”
Quay đầu hỏi ta: “Ôn tiểu tướng quân có vừa ý ai không?”
Ta cúi đầu, từ tốn nói: “Đều không tồi, mạt tướng ngày khác sẽ đưa các nàng cùng đến phủ đại nhân.”
Tấn Dĩ An nhìn ta hồi lâu, đôi mày hiếm khi nhíu lại, “Nếu ta muốn cưới, thì phải là tám kiệu lớn rước dâu, minh môi chính thú, chứ không phải là thứ tiểu thiếp không thể ra mặt.”
Hắn đột nhiên trở nên nghiêm túc, khiến ta sững sờ, không biết đáp lại thế nào, đành nói: “Đúng vậy, tìm thê tử ở hoa lâu không phải là cách hay.”
Vị lão tướng có vẻ nhận ra bầu không khí có chút căng thẳng, bèn cười xòa: “Nam nhân mà, vài ba hồng nhan là lẽ thường tình.”
Tấn Dĩ An cười nhạt đáp lại: “Vài ba hồng nhan, ta thật không biết vị đồng liêu này lại có nhã hứng như vậy.”
Lão tướng giật mình, nhận ra đây là tuần án sử từ kinh thành đến, vội vàng xin lỗi: “Đại nhân nói quá lời, mạt tướng chưa từng…”
Tấn Dĩ An khẽ phất vạt áo, ngồi xuống, “Thôi được rồi, tha cho ngươi một lần, gọi người đẹp nhất ra đây.”
Lão tướng vội vã rời đi, trong phòng chỉ còn lại Tấn Dĩ An và ta.
Hắn nhẹ nhàng gõ lên bàn, nhìn quanh một vòng, cười nói: “Ai cũng nói quân doanh nghèo khó, hóa ra bạc đều chảy vào đây.”
Ta chợt nhận ra, lần này còn chưa chính thức ngồi xuống trò chuyện với Tấn Dĩ An, cũng không biết hắn có mục đích gì.
“Ngươi…”
Vừa nói được một chữ, cửa đã bị đẩy ra, một ca nữ ôm đàn tỳ bà uyển chuyển bước vào.
Tấn Dĩ An dường như đột nhiên có hứng thú, toàn bộ sự chú ý đều bị cuốn hút qua đó.
Nàng ca nữ cúi mình, ngồi xuống không xa, khẽ khàng gảy đàn hát.
Tấn Dĩ An uống rượu nhè nhẹ, ghé sát ta, “Ngươi nhìn cây tỳ bà kia tuyệt đối không phải vật thường, nếu moi ra được người đứng sau, đủ để các ngươi ăn vài năm.”
Ta nào không biết chuyện bẩn thỉu bên trong của bọn họ, nhưng mối quan hệ ngầm đan xen phức tạp, chỉ động một chút là ảnh hưởng toàn cục.
Chiến sự ở Bắc địa đang căng thẳng, không thể dễ dàng động vào.
Bên này ta và hắn nói chuyện to nhỏ, bên kia vũ nữ đang cao hứng đàn hát, gọi tới một nhóm thiếu nữ nhảy múa, rồi nhiệt tình mời rượu.
Tấn Dĩ An bị bao quanh bởi nhiều mỹ nhân, trái ôm phải ấp, chẳng mấy chốc đã say khướt.
Ta biết hắn muốn ra vẻ, nhưng lúc đứng lên, nhìn hắn bước đi lảo đảo, toàn bộ sức nặng đè lên người ta, thì ra là say thật.
Thạch Trúc đứng bên xe ngựa thấy vậy, cuống quýt đỡ lấy hắn, ta theo sát sau, một tay giúp đỡ Tấn Dĩ An, một tay xách áo lên xe.
Vừa vào trong, Tấn Dĩ An đã mất thăng bằng, “bịch” một tiếng ngã xuống nệm mềm, vẫn không quên kéo cổ ta cùng ngã xuống.
Hắn ngã bốn vó lên trời, chống khuỷu tay đứng dậy nửa người, ta giữ tư thế ch.ó ngã sóng soài, nằm trên người hắn, tay chân chống hai bên Tấn Dĩ An, hai người chỉ kéo ra một đoạn khoảng cách ngắn.
Hương rượu nồng nàn và hơi nóng lan tỏa trong bóng tối.
Ánh mắt Tấn Dĩ An lấp lánh, vì tư thế khó xử mà cổ áo lỏng ra, cổ, yết hầu và xương quai xanh hiện ra, như bức tranh thịnh hành trong phố phường, viết nên sự phong lưu của công tử thế gia.
“Phu nhân…”
Ngữ điệu quyến luyến lại mập mờ, ngay lập tức làm lý trí của ta vỡ nát.
“Nương tử…” hắn lại mê man gọi một tiếng, đầu ngón tay khẽ chạm vào tai ta, như đang hồi tưởng điều gì.
Tim ta đập thình thịch, xen lẫn một chút đau nhói, run rẩy không ngừng.
Tấn Dĩ An giữ lấy ta, kéo vào lòng hắn, “Ngàng còn muốn cùng ta tốt đẹp không?”
Câu nói này đập mạnh vào cửa lòng ta, trong khoảnh khắc đó, chiếc khóa nơi tâm trí suýt nữa rơi xuống.
Một chiếc khăn tay cũ kỹ từ trong n.g.ự.c rơi ra, viền khăn đã sờn rách.
Đúng là của ta.
Trong lòng càng thêm chua xót, kiếp này ta chỉ có thể là Ôn tiểu tướng quân, ta không thể hứa hẹn với bất kỳ ai.
Bốp!
Ta dùng một tay bịt miệng hắn, ngắt lời, mượn lực đẩy người ra, lạnh lùng nói: “Đại nhân tự trọng.”
Tấn Dĩ An bị ta từ chối, lặng lẽ nhìn ta hồi lâu, bỗng nhiên giữ lấy cằm ta hôn mạnh.