Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Ta và Hoàng thượng cùng xuyên không
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 00:07:38 | Lượt xem: 3

Ta nhìn Hoàng thượng một cái, hắn gật đầu với ta.

Ta đành phải đồng ý.

“Phòng bếp nhỏ của ai gia đồ đạc cũng đầy đủ, ngươi cứ ở đây làm đi.” Thái hậu ngăn ta lại, “Ngọc Trúc, ngươi đi theo giám sát, đừng để nó giở trò.”

Ta có thể giở trò gì chứ.

Ta ngay cả rau cũng không biết thái.

“Đúng rồi,” ta chợt nhớ tới thức ăn thừa buổi trưa, “Phòng bếp nhỏ Chung Túy cung còn thức ăn thừa buổi trưa, Thái hậu có thể cho thái y kiểm tra xem trong món ăn có vấn đề gì hay không.”

Ta hỏi Ngọc Trúc: “Thái hậu thích ăn gì vậy?”

Vừa hỏi xong ta đã hối hận.

Bà ta thích ăn gì quan trọng sao?

Dù sao ta cũng đều không biết nấu.

Cuối cùng ta chọn một miếng thịt cừu ở góc, chuẩn bị nướng thịt cừu xiên.

Bởi vì ta thật sự không biết thái rau

Nên biến thành nướng thịt cừu khối.

“Giang Vinh hoa, người không sao chứ? Thái hậu cho nô tài đến xem, nói mùi này sợ là phòng bếp bị cháy rồi!”

An công công vừa phe phẩy phất trần, vừa ho khan vừa chạy vào trong.

“Tạm thời còn… an toàn.” Ta bị hun đến chảy nước mắt, canh giữ lò than điên cuồng quạt.

Thấy chưa, đây chính là hậu quả của việc thiếu hệ thống thông gió toàn bộ căn nhà do ta thiết kế, nướng một miếng thịt cừu, chỉ là chuyện nhỏ mà thôi, đã không chịu nổi rồi.

Miếng thịt cừu này, không dễ nướng chút nào.

Bên ngoài đã sắp cháy rồi, nhưng bên trong còn chưa chín.

Ta biết, cuộc sống, luôn phải lựa chọn.

“Giang Vinh hoa, đây là ngươi đốt than cho ai gia sao?”

Hoàng thượng lúng túng giải vây cho ta: “Chắc là do trời lạnh, Giang thị sợ mẫu hậu lạnh, cho nên muốn đốt than cho ấm lên trước.”

“Hoàng thượng, người hiểu lầm rồi, đây là thịt cừu nướng.” Ta kéo Ngọc Trúc ra làm chứng, “Ngọc Trúc, ngươi nói xem có phải không?”

Ngọc Trúc khó khăn lên tiếng: “Đây quả thực là do thịt cừu nướng.”

Ý của nàng ta là than do thịt cừu nướng mà thành sao?

“Haha, trách không được sao trẫm từ sớm đã ngửi thấy mùi thơm rồi!” Hoàng thượng bưng đĩa lên, ghé sát mũi ngửi, “Nhanh để trẫm nếm thử!”

“Hoàng thượng!”

“Hoàng nhi!”

Ta và Thái hậu đều không ngăn cản kịp, Hoàng thượng đã cắn một miếng.

Ta nhắm mắt lại.

Mặc dù ta là một người phụ nữ m.á.u lạnh vô tình, nhưng mà cũng không nỡ nhìn.

“Quả nhiên là tay nghề của ái phi, món ngon như vậy phải dùng với rượu ngon mới hoàn chỉnh, Tiểu An Tử, mang đến Ngự thư phòng, tối nay dùng bữa trẫm sẽ từ từ thưởng thức.”

Thái hậu nhìn con trai mình, nước mắt sắp rơi xuống.

“Hoàng nhi à, món ăn của Ngự thiện phòng thật sự khó ăn đến mức này sao? Ai gia biết con tiết kiệm, nhưng cũng không thể hành hạ bản thân như vậy chứ.”

“Mẫu hậu nói sai rồi, nhi thần là thật sự cảm thấy ngon, hay là mẫu hậu nếm thử một miếng?”

Thái hậu lộ ra vẻ mặt kinh hãi: “Không không không, con thích thì cứ giữ lại mà ăn đi, ai gia là người làm mẹ sẽ không tranh giành với con đâu.”

“Bẩm Hoàng thượng, Thái hậu, món ăn này không có gì bất thường.” Mấy vị thái y kiểm tra thức ăn thừa buổi trưa xong, “Chỉ là…”

“Chỉ là cái gì?”

Vị thái y đứng đầu nói: “Chỉ là hương vị quả thực rất ngon.”

Lúc này ta mới nhìn thấy, hình như bọn họ đã ăn hết thức ăn thừa buổi trưa rồi.

Cuối cùng, một cung nữ mà ta chưa từng gặp mặt thừa nhận là nàng ta đã đặt bột thuốc phiện dưới gối ta. Lý do là bởi vì ngày thường ta quá nghiêm khắc, nàng ta ghi hận ta.

Ta đang định lý luận với nàng ta, Hoàng thượng kéo ta lại, lắc đầu với ta.

Việc xuất hiện bột thuốc phiện trong cung là chuyện lớn, tiếp tục điều tra, chính là chuyện của nội vụ phủ.

“Giang thị, ngươi lại đây.” Lúc sắp đi, Thái hậu gọi ta lại.

“Ngươi nhớ tìm một vị thái y đến xem bệnh cho Hoàng thượng cho kỹ, ai gia luôn cảm thấy nó có chút vấn đề.” Thái hậu ho khan vài tiếng, lộ ra vẻ mặt khó xử, “Còn nữa, cho dù Hoàng thượng có thích ăn món này đến đâu, cũng đừng chiều theo nó, sẽ hại thân thể, có bệnh thì phải trị.”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8