Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Thiêu Đốt Ánh Xuân
Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:34:20 | Lượt xem: 4

Không phải tôi chưa từng cố gắng ngăn cản anh ấy.

Nhưng thái độ của Tấn Trạch rất kiên quyết: “Em có biết không, mỗi lần nhìn thấy em bị dày vò bởi nỗi đau của những năm đó đến mức không ngủ yên, tôi đã muốn g.i.ế.c cô ta đến mức nào.”

Tấn Trạch nói không sai.

Dù đã nhiều năm trôi qua, tôi vẫn thường xuyên tỉnh giấc giữa những cơn ác mộng.

Lần đầu tôi gặp anh, là ở trong bệnh viện.

Anh đang chăm sóc mẹ đang nằm viện, nhưng đi nhầm phòng.

Trong phòng bệnh kế bên, chỉ cách một bức tường, tôi đang cầm con d.a.o gọt hoa quả giấu kín, rạch từng nhát lên cánh tay mình.

Dao đã mài cùn, phải một lúc lâu mới rạch ra một vết cắt nông.

Tôi bèn dùng móng tay bấm vào, tự mình cào xé vết thương.

Máu chảy dọc theo cánh tay, nhuộm đỏ một góc nhỏ của ga giường.

Tấn Trạch gần như hoảng hốt nhấn chuông gọi bác sĩ.

Còn tôi chỉ ngẩng đầu, mơ hồ nhìn anh ấy.

Sau này, Tấn Trạch nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi từ ánh nhìn đó.

3

Tôi đã ở trong bệnh viện hai năm, tiến độ cuộc sống cũng chậm hơn người khác hai năm.

Mãi sau sinh nhật lần thứ hai mươi bốn, tôi mới tốt nghiệp đại học.

Tất cả những điều này đều là nhờ ơn Mạnh Ninh.

Hồi cấp ba, chúng tôi học chung một trường.

Cô ta được bao quanh bởi nhiều người, còn tôi như một cái bóng vô danh.

Cuộc đời của chúng tôi lẽ ra không có bất kỳ giao điểm nào.

Cho đến khi tôi vô tình bắt gặp Mạnh Ninh hút thuốc trong nhà vệ sinh nữ.

Không lâu sau, cô ta bị ai đó nặc danh tố cáo hút thuốc, dẫn đến việc bị tước bỏ tư cách thi đua.

Mạnh Ninh đổ tội này lên đầu tôi.

Từ ngày đó, cơn ác mộng của tôi bắt đầu.

Hôm đó sau giờ tan học, cô ta dẫn theo vài người chặn tôi trong con hẻm nhỏ ngoài trường, chỉ đạo họ lột đồng phục của tôi.

Cô ta dí điếu thuốc đang cháy dở vào lưng tôi.

Mùi thịt cháy xộc vào mũi, khiến tôi đau đến mức cả người run rẩy dữ dội.

Mạnh Ninh dường như không nhận ra, chỉ cúi người xuống, cười híp mắt nhìn tôi:

“Rất giỏi cáo trạng nhỉ, người tố cáo tôi hồi đó quả nhiên là cậu.”

“Mẹ cậu hình như là nhân viên dưới trướng công ty ba tôi? Con của người đàn bà đê tiện cũng là đê tiện.”

“Trần Dao, loại chuột trong cống rãnh như cậu, chỉ xứng đáng sống cả đời trong tầng hầm thôi.”

Hành vi của cô ta ngày càng không kiêng nể gì.

Cho đến lần đó, cô ta uống rượu, trong cơn say xỉn xách ấm nước sôi đổ vào tai tôi.

Trong tiếng thét thảm thiết của tôi, lãnh đạo sở giáo dục đến trường thị sát tình cờ chứng kiến cảnh này.

Sự việc bị làm to lên.

Mạnh Ninh bị đuổi học, bị tuyên án tù.

Nhưng thính lực mà tôi mất đi, mãi mãi không thể hồi phục hoàn toàn được.

4

Tôi hồi tỉnh từ ký ức.

Tôi thấy Tấn Trạch ôm Mạnh Ninh, vội vã đi vào phòng khám.

Thậm chí không hỏi một câu về kết quả tái khám của tôi.

Cũng không dành cho tôi một ánh nhìn nào.

Mạnh Ninh quay mặt trong lòng anh ấy, nở nụ cười khiêu khích với tôi.

Nhiều năm trôi qua, khi nhìn thấy tôi, cô ta vẫn mang theo sự khinh miệt và ác ý cao ngạo.

Giống như nhiều năm trước, khi cô ta dí đầu thuốc cháy vào người tôi, cười mà nói:

“Con người vốn sinh ra đã có phân cấp bậc. Loại hạ lưu như mày, chỉ xứng đáng làm đồ chơi cho tao.”

Giống như lúc trước, khi Tấn Trạch tỏ tình với tôi, anh ấy nắm lấy tay tôi mà thề: “Anh sẽ không để em rơi một giọt nước mắt nào nữa.”

Hồi đó, Mạnh Ninh vừa ra tù, đã bị người của Tấn Trạch bắt đi.

Họ nhốt cô ta trong biệt thự trên núi ngoại ô, dùng những cách cô ta từng hành hạ tôi để trả đũa.

Điếu thuốc dí vào người, Mạnh Ninh đau đến mức run rẩy cả người, vẫn cười mà nhìn Tấn Trạch, khiêu khích nói:

“Giám đốc Tấn đã buông lời ác độc rồi, chỉ có chút thủ đoạn này thôi sao?”

Cô ta không chịu ăn những thức ăn thừa đó, đói đến mức ngất đi, Tấn Trạch chỉ có thể cho bác sĩ qua tiêm dinh dưỡng cho cô ta.

Những chuyện này, vốn dĩ tôi không biết.

Cho đến chiều hôm đó, thư ký của Tấn Trạch gọi điện cho tôi, nói rằng Tấn Trạch buổi chiều lại không có mặt ở công ty.

“Mấy ngày gần đây, giám đốc Tấn thường xuyên chạy ra ngoại ô, nói là có việc riêng. Nhưng bây giờ khách hàng đột ngột đến thăm, tôi lại không liên lạc được với anh ấy, bà chủ, bà có thể giúp tìm anh ấy không?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8