Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Tiếng Lòng Của Quý Phi
Chapter 15-18

Cập nhật lúc: 2026-03-17 02:35:54 | Lượt xem: 1

15

Cẩu hoàng đế yêu cầu ta chuyển đến Cần Chính cung để bồi hắn.

“Nếu trẫm tách Quý phi quá nửa canh giờ, trẫm liền cảm thấy người vô lực, muốn bị bệnh.”

Ta dùng lời lẽ chính nghĩa giáo dục hắn: “Nào có Quý phi nào được ở Cần Chính cung. Lỡ có người phát hiện, nói ta là họa quốc tham gia vào chính sự thì phải làm sao hả?”

[Đừng tưởng ta không biết ngươi đang nghĩ gì.]

[Dọn qua đây để tiện cho ngươi thời thời khắc khắc xuống tay với ta chứ gì.]

[Ta nói cho ngươi biết. NGHĨ! CŨNG! ĐỪNG! NGHĨ!]

Hoàng đế nhà ai lại dính người như vậy chứ? Chịu không nổi.

“Ái phi nói đúng.” Trên mặt cẩu hoàng đế ngập tràn hai chữ trí tuệ.

Tưởng rằng hắn đã bỏ cuộc, nhưng không ngờ hắn đã trực tiếp chuyển ngự án tới cung của ta, cắm rễ ngay tại đó.

Hoàng hậu sai người mời ta đi xem kịch cùng.

Người của nàng vừa bước vào cổng cung của ta đã bị cẩu hoàng đế đuổi đi: “Các ngươi xem đó là kịch? Không biết tìm đâu ra nhiều tiểu bạch kiểm như vậy. Trong mắt ái phi có trẫm là nam nhân duy nhất là đủ rồi!”

Mệt mỏi phê duyệt tấu chương xong, hắn muốn ôm ấp hôn hít ta.

Võ mồm với đại thần xong, miệng lưỡi khô khốc, hắn cũng muốn ôm ấp hôn hít ta.

Làm sủng phi quả thật không phải là việc của con người, vì vậy ta bắt đầu gây rắc rối một cách vô lý, ý đồ chiến tranh lạnh với cẩu hoàng đế.

16

“Thần thiếp không quan trọng bằng những tấu chương này sao? Tại sao bệ hạ phê duyệt tấu chương mà không phê duyệt thần thiếp?”

Nói xong, ta chớp mắt nhìn cẩu hoàng đế đầy mong đợi.

[Mau mau mau! Mau khiển trách ta thật nặng! Sau đó phất áo bỏ đi!]

[Ngày mai ta liền có thể mời Hoàng hậu uống trà và xem kịch.]

“Ái phi.” Cẩu hoàng đế buông ngự bút xuống, kéo ta vào lòng, tựa cằm vào hõm cổ ta, thổi hơi nóng vào tai ta: “Nàng nghĩ cũng đừng nghĩ.”

Ta giả vờ ngu ngốc: “Nghĩ gì chứ? Nghĩ nhớ bệ hạ sao?”

Cẩu hoàng đế rất thích điều này, nhưng eo ta lại không chịu nổi.

Vì thế ta trực tiếp đá bay cẩu hoàng đế, nói: “Lăn về Cần Chính cung của ngươi đi!”

Cẩu hoàng đế liền lăn, sau đó nửa đêm trèo qua cửa sổ vào.

[Ai đó tới quản hắn đi!]

[Ông trời ơi! Còn thiên lý không?]

Cẩu hoàng đế hài lòng ôm lấy ta: “Ái phi, trẫm vừa mới đổi tên, gọi là Thiên Lý.”

Ông trời tốt thật nhỉ.

Cầu được ước thấy.

17

Khi cẩu hoàng đế thượng triều, ta lẻn vào cung của Hoàng hậu.

Chạy quá nhanh, thở hổn hển.

Hoàng hậu nhìn ta từ trên xuống dưới, thở dài: “Muội muội tốt, ta nghĩ ngươi cần phải rèn luyện thân thể. Ngày mai chúng ta cùng chạy bộ buổi sáng trong vườn thượng uyển nhé.”

Mắt ta tối sầm: “Không! Thần thiếp không làm được!”

Ký ức từ kiếp trước đột nhiên tấn công ta.

Cẩu hoàng đế cũng giống như bây giờ vậy, ngày ngày đều ở trong cung của ta, không đi đâu cả.

Hoàng hậu không thể chịu đựng được nữa nên không chỉ yêu cầu ta đến vườn thượng uyển chạy bộ buổi sáng mà còn yêu cầu ta đá cầu, nhảy dây, chống đẩy, luyện bát cẩm đoạn, thậm chí còn yêu cầu Lan phi, nữ nhi của võ quan tới dạy võ cho ta.

Điều quan trọng là, ta là người duy nhất trong toàn bộ hậu cung được hưởng đãi ngộ này.

[Đừng nhắm vào quá rõ ràng! Thẩm Kim Hoa!]

[Cẩu hoàng đế bắt nạt ta, ngươi cũng bắt nạt ta!]

[Suốt ngày một tiếng muội muội tốt, hai tiếng muội muội tốt nhưng sống c.h.ế.t của muội muội tốt ngươi không quan tâm.]

[Ta muốn làm loạn!]

Hoàng hậu đặt hạt dưa xuống rồi duỗi tay nhéo nhéo cánh tay ta.

Sao ta lại thấy mặt nàng ấy có vẻ chán ghét nhỉ?

“Dao Thu Nhi, ngươi cả ngày đều suy nghĩ cái gì vậy? Ngươi đối đãi cẩu hoàng… à không, ngươi coi bệ hạ như bảo bối. Nhìn xem cái thân thể nhỏ bé của ngươi yếu đuối như vậy, ta lo lắng ngươi sẽ bị cẩu tử Tạ Tư Trầm kia lăn lộn thành từng mảnh ấy.”

Nàng ấy thực sự quan tâm đến cơ thể của ta, cảm động c.h.ế.t mất.

Nhưng ta vẫn không muốn rèn luyện, đời này không thể rèn luyện, tâm luyện đi ha.

Xem ra sau ít ghé cung của Hoàng hậu thôi vậy.

18

Từ mùa thu, ta càng trở nên lười biếng hơn.

Hàng ngày cuộn tròn trên chiếc ghế dài với chiếc bếp lò cầm tay, chiếc chăn gấm quấn quanh người và đọc những cuốn thoại bản phổ biến nhất hiện nay.

Được viết bởi một nàng tiên, nó rất hay.           

“Ái phi, trẫm đã trở lại. Thời điểm trẫm không ở đây, ái phi có nhớ trẫm không?”

Cẩu hoàng đế còn chưa vào nhà thì giọng nói ồn ào đã truyền đến.

Ta thậm chí còn không ngẩng đầu lên, mắt ta đều dán chặt vào kịch bản: “Thần thiếp thời thời khắc khắc đều nhớ đến bệ hạ.”

[Ngày đêm nhớ ngươi, hy vọng ngươi không cần ta ở bên người.]

[Ngươi có thể cách xa ta một chút được không.]

Hắn sải bước tới ôm ta vào lòng: “Bên ngoài lạnh lắm, trẫm cũng lạnh, mau ôm trẫm một cái đi.”

[Cơ thể của ngươi còn nóng hơn bếp sưởi trong tay của ta. Cái này hợp lý sao?]

Ta đang định đẩy cẩu hoàng đế ra thì nghe thấy hắn nói: “Hôm nay trẫm không bận, đưa nàng ra ngoài đi dạo nhé?”

Ngươi nói cái này ta còn có thể hắng hái.

Lập tức nhảy lên hôn vào mặt hắn một cái.

“Bệ hạ, thần thiếp yêu người c.h.ế.t mất.”

Cẩu hoàng đế vậy mà thẹn thùng đến đỏ mặt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8