Generic selectors
Exact matches only
Search in title
Search in content
Post Type Selectors
post
Filter by Categories
Bách Hợp
BE
Chữa Lành
Cổ Đại
Cung Đấu
Cưới Trước Yêu Sau
Cường Thủ Hào Đoạt
Dị Giới
Dị Năng
Drama
Dưỡng Thê
Đam Mỹ
Điền Văn
Đô Thị
Đoản Văn
Đọc Tâm
Đông Phương
Gả Thay
Gia Đấu
Gia Đình
Gương Vỡ Không Lành
Gương Vỡ Lại Lành
Hài Hước
Hành Động
Hào Môn Thế Gia
HE
Hệ Thống
Hiện đại
Hoán Đổi Thân Xác
Học Bá
Học Đường
Hư Cấu Kỳ Ảo
Huyền Huyễn
Khác
Khoa Huyễn
Không CP
Kiếm Hiệp
Kinh Dị
Lịch Sử
Linh Dị
Mạt Thế
Mỹ Thực
Ngôn Tình
Ngọt
Ngược
Ngược Luyến Tàn Tâm
Ngược Nam
Ngược Nữ
Nhân Thú
Niên Đại
Nữ Cường
Nữ Phụ
OE
Phép Thuật
Phiêu Lưu
Phương Đông
Phương Tây
Quân Sự
Quan Trường
Quy tắc
Sảng Văn
School Life
SE
Showbiz
Slice of life
Sủng
Thám Hiểm
Thanh Xuân Vườn Trường
Thức Tỉnh Nhân Vật
Tiên Hiệp
Tiểu Thuyết
Tổng Tài
Trả Thù
Trinh Thám
Trọng Sinh
Truy Thê
Truyện Teen
Vả Mặt
Vô Tri
Võng Du
Xuyên Không
Xuyên Nhanh
Xuyên sách

Chiếu Hoa công chúa
Chương 5

Cập nhật lúc: 2026-03-17 03:32:15 | Lượt xem: 2

10

Từ ngày đó về sau, Hoàng đế đến chỗ ta ngày càng nhiều hơn.

Đa số thời điểm, hắn sẽ dẫn ta đi hình phòng, chỗ quái quỷ ấy lúc nào cũng làm hắn hứng tình dạt dào.

Nhưng Hoàng đế chung quy vẫn là Hoàng đế, phi tử nơi hậu cung đông đảo vô cùng vẫn đang đợi hắn đến chiếu cố.

Thế là, cung nữ thiếp thân của Vinh quý phi vội vã chạy đến, nói Vinh quý phi đang đau đầu cực điểm, tinh thần mê muội, Hoàng đế trên mặt chỉ hiện lên một chút không kiên nhẫn, liền đứng dậy rời đi.

Ta mặt không thay đổi đứng lên, cầm y phục lên, đi vào thiên phòng thảo dược mà chính mình thu thập được

Ngâm ở mình bên trong hương thảo dược, ta nhớ tới khi mình còn bé.

Ta xác nhận bản thân vô cảm, lý giải không được hỉ nộ ái ố của con người

Trong khi những người khác e ngại ta, ta chỉ cảm thấy không hiểu cùng phẫn nộ.

Chỉ có hoàng tỷ nói nàng yêu ta, muốn ta tốt lên.

Ta mừng rỡ vô cùng, ngược lại lại chợt thấy khủng hoảng —— Hoàng tỷ trước sau gì cũng phải lập gia đình, nàng sẽ yêu người khác hơn yêu muội muội là ta đây.

Cho nên ta lật sách y dược, làm thảo dược, trong kẽ móng tay luôn có cặn thuốc.

Hoàng tỷ cũng không giận, cười đùa ta: “Chiếu Hoa muốn làm y sĩ phải không?”

Ta lắc đầu: “Ta đang bào chế một loại thuốc để cho tỷ tỷ vĩnh viễn thích ta.”

Năm đó ta mới bảy tuổi, hoàng tỷ cười ta: “Trên đời này nhưng không có loại thuốc ấy đâu.”

Gặp ta hai mắt đẫm lệ, nàng lại rất nhanh ôm lấy ta: “Nhưng hoàng tỷ không cần ăn loại thuốc này, cũng sẽ vĩnh viễn thích Chiếu Hoa.”

“Nương nương đang làm cái gì thế?” Cung nga đang hầu hạ đứng bên tò mò hỏi ta.

Ta cũng không thèm ngẩng đầu lên, cẩn thận từng li từng tí loại bỏ cặn thuốc: “Trong lúc rảnh rỗi, tùy tiện làm chơi một chút thôi.”

Ta nghiền nát cặn thuốc, sau đó đem cất kỹ.

“Đừng động vào mấy thứ đó nghe chưa.” Giao phó xong, ta đứng dậy đi tắm.

11

Thời điểm Vinh quý phi dẫn người tới cửa bắt mình, ta đang nghỉ ngơi tại tẩm cung.

Đột nhiên bị đánh thức, gương mặt ta không giấu nổi sự u ám.

Vinh quý phi vẫn là bộ dạng cao cao tại thượng kia, tới gần ta, từ trên cao nhìn xuống.

“Chiếu Hoa công chúa thật to gan!” Nàng từ đầu đến cuối không muốn gọi phong hào của ta, chỉ gọi ta là “Công chúa” , khắp nơi nhắc nhở ta chính là kẻ ăn nhờ ở đậu.

Bởi vì ngủ không đủ giấc, nên mặt ta lạnh lùng hỏi lại: “Có ý tứ gì?”

Vinh quý phi từ trong n.g.ự.c móc ra một chiếc bình sứ nhỏ, trong mắt đều là vẻ cười trên nỗi đau của người khác: “Chiếu Hoa công chúa thân là phi tử nơi hậu cung, tự thiết lập hiệu thuốc, tinh luyện dược hoàn, chẳng lẽ muốn giáng hoạ cho hậu cung này hay sao?”

Ta trong nháy mắt hiểu ngay vấn đề, nhìn về phía nhóm cung nữ ngày thường vẫn hầu hạ bên người mình.

Vinh quý phi cười, vừa muốn nói chuyện, lại nghe bên ngoài hô: “Hoàng Thượng giá lâm ——”

Hoàng đế tới rất nhanh, đám người đều quỳ xuống, ánh mắt sắc bén đảo qua mỗi người có mặt.

“Hoàng Thượng!” Vinh quý phi đối phó không ít với nữ nhân trong hậu cung, nàng hiểu rõ nhất lúc này nên làm như thế nào.

Nàng ta mặt mũi tràn đầy lo lắng, giống như thất vọng đến cực điểm, đem bình sứ đưa cho Hoàng đế, nói chân tướng thật cặn kẽ.

Cuối cùng, nàng đáy mắt ẩn giấu ý cười nhìn về phía ta, nhưng trên mặt vẫn là vẻ thất vọng kia: “Thần thiếp sợ oan uổng muội muội, liền cầm đồ vật này tới hỏi qua thái y, nhưng thứ trộn lãn trong viên thuốc này…… Dù là thái y cũng không nhận ra, thứ này không biết là gì……”

Nàng muốn nói lại thôi, nhưng hết thảy những điều còn lại mọi người đều hiểu.

Hoàng đế nhìn về phía ta, tình nghĩa ngày trước như khói bốc hơi: “Ngươi có gì muốn nói không?”

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8